Ma đầu – Chương 35

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập ngũ chương – Tắm chung

“Dùng tay giúp ta đi.” Lạc Thịnh Vũ trái lại sắc mặt thản nhiên, còn chứa nụ cười, bắt lấy tay Tiểu Trúc kéo đến phía trên thứ đang cứng rắn của mình.

“A!” Tiểu Trúc thở nhẹ một tiếng, sợ run cả người, hắn theo phản xạ muốn rút tay về, nhưng bị Lạc Thịnh Vũ nắm cổ tay, cũng không rút về được. Thứ cứng rắn nóng bỏng dưới tay khiến năm ngón tay hắn đều nổ tung, nhưng lòng bàn tay vẫn chỉ có thể dán phía trên.

Tiểu Trúc do dự nửa ngày, nhìn thấy nụ cười trên mặt Lạc Thịnh Vũ không khỏi có chút phiền muộn, mọi người đều là nam nhân, sao chỉ chính mình cảm thấy xấu hổ. Dứt khoát cắn răng một cái nhắm chặt mắt lại, năm ngón tay khép mở, bọc lấy thứ cứng rắn kia, trượt lên xuống qua lại.

Đây cũng có vài phần cảm giác thấy chết không sờn… Nhưng mặc dù cắn răng, ngón tay vẫn run rẩy rất khẽ, để lộ ra sự căng thẳng của chủ nhân.

Hô hấp của Lạc Thịnh Vũ nặng nề hơn nhiều, trán đè nơi bả vai Tiểu Trúc, tay nắm eo hắn không khỏi càng ngày càng nặng.

“Ưm…” Tiểu Trúc khẽ rên một tiếng, sức tay người nọ rất lớn, nắm eo hắn tê rần, không kìm nổi khí lực trên tay mình cũng gia tăng mấy phần.

“Ào” một tiếng, Lạc Thịnh Vũ bỗng nhiên ôm hông hắn đứng lên. Tiểu Trúc cả kinh đôi chân theo bản năng vòng bên hông y, tay cũng ôm lấy cổ y, chỉ sợ y quăng mình ra, ”Sao vậy?” Continue Reading

Thần phục – Chương 18

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 18 – Cuộc sống trung học của ấm sắc thuốc nhỏ

Triển Tiểu Liên âm thầm bất thình lình xuất hiện ở cửa nhà dì cô, dì cô nghe thấy tiếng gõ cửa, còn không biết giờ này rồi còn ai tới, kết quả vừa mở cửa, thiếu chút nữa bị dọa vỡ mật, “Tiểu Liên?!”

Nước mũi Triển Tiểu Liên tựa như rồng vàng sắp qua sông, gắng sức hút lên một cái, vừa thấy chính là bị cảm, dì cô vừa nhìn trên người cô chỉ đeo một cái túi sách nhỏ, không còn cái gì khác, phía sau cũng không có người lớn đi theo, vội vàng kéo cô vào trong nhà, cũng không kịp hỏi, mang luôn cô vào phòng tắm tắm nước nóng, ngâm trong nước nóng ấy đủ nửa giờ, Triển Tiểu Liên bị hấp như con tôm, ra sức kêu to: “Dì! Dì! Cháu sắp bị hấp chín.”

Dì cô không dám sơ sẩy chút nào, thằng nhóc nhà bà ba ngày hai lượt bị ốm, có lần bị cảm lạnh, nghe lời một bà cụ trong tiểu khu, chính là dùng cách này, ngâm cho thằng bé khóc oa oa, nhưng sau đó khỏi ngay, cơ thể Triển Tiểu Liên thực sự là yếu như gì, ba mẹ cô đều nâng niu như bảo bối, nếu như đến chỗ bà xảy ra vấn đề gì, bà còn đối mặt chị bà thế nào?

Dì buộc Triển Tiểu Liên ngâm nước nóng, dượng thì tìm cách liên lạc với ba mẹ cô, nhà dì cô có điện thoại, nhưng nhà Triển Tiểu Liên không có điện thoại, ông gọi điện thoại chuyển cho mấy người, tìm được nhà ba cô, kết quả phát hiện nhà ba cô không có ai, cả nhà đều ra ngoài tìm Triển Tiểu Liên, đâu có người? Lại phải nhờ người đi tìm ba mẹ cô, dù sao nhờ qua trung gian cũng không được, đều là nhờ người giúp đỡ, đều là ngại cho nhân tình, không tiện gì, dượng cô đây cũng là không tiếc mặt mũi.

Nhân duyên của ba cô tại trấn Nam Đường tốt, bởi vì là giáo viên đại học, tính cách cũng tốt, vì thế người thích ông rất nhiều, cũng may mà nhân duyên của vợ chồng tốt, không thì dượng cô cũng chẳng nhờ được ai.

Triển Tiểu Liên thật vất vả tránh được sự giày vò của tắm rửa, dì lại đun canh gừng cho cô, bắt cô uống, chờ cô uống xong hết, cả người cũng hết hơi, nằm trên giường dì còn không buông tha cho cô, đắp chăn cho cô, để cô ra mồ hôi, Triển Tiểu Liên đau khổ chết đi được, trời nóng như vậy mà!

Chưa được một ngày dễ chịu, Triển Tiểu Liên lần này trong lòng cũng bắt đầu lo nghĩ ba mẹ cô, cô hôm nay thiếu chút nữa sẽ không còn lưỡi, cô đi cũng là lén lén lút lút, ba mẹ cô biết cô biến mất chắc chắn sốt ruột muốn chết, Triển Tiểu Liên lăn qua lộn lại ngủ không được, cô có phải rất bất hiếu hay không? Ba mẹ cô sẽ đau lòng thế nào chứ?

Dì cũng hỏi ra Triển Tiểu Liên là giấu ba Triển mẹ Triển đi, tức hung hăng chọc chọc trán cô, cũng không dám nhiều lời gì, vạn nhất đứa nhỏ bị bà mắng chạy trốn, chắc bà cũng hối hận muốn chết, bây giờ hàng đầu chính là phải nhanh chóng báo tin cho ba mẹ cô, để bọn họ biết về Tiểu Liên mới là quan trọng.

Ba mẹ cô thực sự là sốt ruột muốn chết, An Lý Mộc đạp xe dọc theo đường đi Thanh Thành vừa đạp vừa nhìn, ba anh lo lắng, cũng chỉ có thể mượn xe đạp của bạn học An Lý Mộc đi theo anh cùng nhau tìm, mẹ anh và ba mẹ cô một hàng tìm theo một con đường, đến khi tin tức dượng cô nhờ người đưa đi tới phía ba cô, cũng đã qua một đêm, mẹ cô khi đó ngồi phịch trên mặt đất, khóc như gì, vừa khóc vừa mắng Triển Tiểu Liên: “Đứa nhỏ đáng chết này, con bé có phải muốn hù chết chúng ta hay không… Không nói tiếng nào chạy tới nhà dì nó, nói cái gì cũng không để ý…”

Không chỉ ba cô thở phào nhẹ nhõm, ngay cả người nhà họ An cũng thở phào nhẹ nhõm, Tiểu Liên vậy là không việc gì, nếu thực sự có chuyện, nhà bọn họ chắc chắn cũng thoát không khỏi liên quan. Sau khi An Lý Mộc nhận được tin, từ trên xe xuống, xe “xoảng” một tiếng rơi trên mặt đất, anh chậm rãi đi đến ven đường, ngồi xuống vệ đường, đưa tay ôm đầu, thở ra một hơi nặng nề.

Người hai nhà tụ lại, An Lý Mộc một lời chưa nói, ba cô nhìn bộ dáng của An Lý Mộc, trong lòng cũng không chịu nổi, chẳng qua là một đứa nhỏ, những lời đó của ông, nhất định là tổn thương lòng tự trọng của An Lý Mộc. Ba cô đi qua, vỗ vỗ vai An Lý Mộc: “Đầu Gỗ, vất vả cháu, chú thay Tiểu Liên cảm ơn cháu.”

An Lý Mộc không ngẩng đầu, chỉ hỏi một câu: “Chú, cháu liệu có thể… có thể đi gặp Tiểu Liên hay không? Cháu chỉ muốn xem em ấy không có việc gì…”

Ba cô sửng sốt, sau đó lắc đầu: “Chú và mẹ con bé đều sẽ qua, không để lỡ việc học hành của cháu, cháu thì đừng qua, một câu mà đã trì hoãn cháu một ngày, cháu không thể để lỡ chuyện học.”

An Lý Mộc ngẩng đầu: “Chú, cháu chỉ muốn nhìn một cái, cháu chắc chắn sẽ không nói chuyện với Tiểu Liên, cũng sẽ không để em ấy nhìn thấy cháu qua đó, cháu chỉ nhìn một cái…”

“Đầu Gỗ!” Ba cô cất cao giọng cắt ngang lời An Lý Mộc: “Dứt thì dứt rõ ràng chút, chú hi vọng cháu có thể kiên trì, đừng cho Tiểu Liên hy vọng.”

An Lý Mộc cắn môi, trầm mặc gật đầu, hồi lâu lại nói: “Chú, nhìn thấy Tiểu Liên không nói một tiếng rời nhà trốn đi, còn là vì cháu, cháu mới thật sự cảm thấy cháu sai rồi, tuổi em ấy quá nhỏ, bất kể em ấy như thế nào… Tuổi em ấy còn nhỏ là thật, thực sự là lỗi của cháu, cháu không nên cùng đưa em lạc lối, chú, cháu về sau thật sự sẽ chú ý. Chú, thím, cháu xin lỗi, vì cháu mang tới nhiều phiền toái như vậy cho chú thím, Tiểu Liên… Cháu nhất định sẽ dứt với em, em ấy bây giờ chính là nhất thời quật khởi, em ấy bình thường không có bao nhiêu bạn bè, thật ra nói trắng ra là cực kỳ dính cháu, chờ khi em lên cấp ba, gặp được bạn bè mới, chắc chắn rất nhanh sẽ quên cháu, hai người yên tâm đi. Lần này chuyện là lỗi của cháu, chú, thím, nhìn thấy Tiểu Liên bình an là tốt rồi, đừng đánh em cũng đừng mắng em, em ấy bây giờ chắc chắn rất sợ hãi…” An Lý Mộc nói xong, cũng không đợi ba cô nói, liền quay đầu nói với ba mẹ anh: “Ba, mẹ, con đến trường trước.”

Ba cô nhìn bóng lưng An Lý Mộc đạp xe đi, ngẩn người, sau đó thở dài, ba mẹ anh hai người đau lòng con trai đau lòng như gì, nhìn ba mẹ cô dám chắc cũng không vừa mắt, dù sao Triển Tiểu Liên cũng không có việc gì, hai người cũng không lên xe ba cô thuê tới, chặn xe khác rời đi luôn, vốn người hai nhà rất tốt, bởi vì chuyện hai đứa nhỏ, bây giờ cũng không nói chuyện với nhau nữa. Continue Reading

Thần phục – Chương 17

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 17 – Đờ mờ cả nhà anh

Xung quanh lại lần nữa một mảnh yên tĩnh, sau đó, tất cả bảo tiêu đều nghe thấy tiếng rống giận dữ rát cổ bỏng họng của nam yêu tinh: “Người đều chết hết?! Còn không kéo con điên này ra cho gia?”

Đám bảo tiêu trong nháy mắt kịp phản ứng, gấp rút xông tới, nhấc thẳng Triển Tiểu Liên lên, có người muốn đi đỡ nam yêu tinh, kết quả nam yêu tinh một cước đá qua: “Cút!”

Ai cũng không dám chạm vào nam yêu tinh, hắn là tự mình chậm rãi đứng dậy, tựa hồ có chút không khoẻ, sau khi đứng lên, Triển Tiểu Liên liền nhìn thấy hắn giơ hai tay, bộ dáng như trên tay có phân, chính là không buông xuống, sau đó hắn chậm rãi cúi đầu, từ từ quan sát một thân bụi đất và hai tay mình, còn dừng lại một chút tại bộ phận trọng điểm của chính hắn, lại chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Triển Tiểu Liên, tay treo giữa không trung từ từ cong thành động tác chỉ người, chỉ chỉ về phía Triển Tiểu Liên đang mở mắt to kinh hoàng, nụ cười yêu khí tràn lan, nói hai chữ: “Giỏi lắm!”

Triển Tiểu Liên muốn khóc, cô không phải cố ý, thực sự không phải cố ý, thật ra cô vốn là muốn quỳ xuống trước mặt hắn xin tha, để giữ được lưỡi của cô, cô cảm thấy biến thái đến trình độ này trước mặt tuyệt đối cần cô hao hết sức mới có thể giữ được lưỡi, cô là thật lòng thật dạ muốn giữ lại cái lưỡi, sau đó đụng cái đầu cho vị đại gia này là dàn xếp ổn thỏa, kết quả sức mạnh không khống chế được, thành ra bổ nhào. Miệng Triển Tiểu Liên run cầm cập, nước mắt lộp bộp chảy xuống: “Gia, ngài đại nhân đại lượng, tha tôi lần này đi, tôi thực sự không phải cố ý, tôi là quá căng thẳng quá xúc động…”

Bên cạnh nam yêu tinh đã có người nhanh nhẹn đưa cho hắn khăn mặt trắng tinh, nam yêu tinh lấy khăn mặt qua lau tay, từng chút từng chút, ngay cả kẽ ngón tay cũng không bỏ qua, Triển Tiểu Liên cảm thấy động tác hắn lau tay cũng rất biến thái, có bẩn như vậy sao? Một cái khăn mặt còn không tính, liên tục lau ba cái khăn mặt mới dừng tay. Mà người phụ nữ vừa rồi chơi rung xe với nam yêu tinh cũng xuống xe, nửa quỳ trên mặt đất, lộ ra nửa ngực và bắp đùi trắng bóng, giúp nam yêu tinh phủi bụi trên ống quần hắn, từng chút từng chút, nhìn tựa như vợ của con quỷ con.

Nam yêu tinh lau tay xong, người phụ nữ kia cũng đứng lên, tự động ngoan ngoãn đứng phía sau nam yêu tinh, nam yêu tinh làm mình sạch sẽ xong mới nhớ ra bên này còn có đầu sỏ gây nên, vươn tay về phía Triển Tiểu Liên vẫy tay với người đang kéo cô, hai người kia vội vàng đưa Triển Tiểu Liên đến trước mặt hắn, nam yêu tinh nhìn hai bên một chút, lập tức có người đưa tới một cái ống sắt cho hắn, hắn một tay cầm ống sắt, vỗ hai cái lên tay kia: “Gia giải thoát một chút cho con bé đó, chặt đứt tay chân nó, sau đó tuốt cuống lưỡi nó, xem móng vuốt đê tiện của nó còn dám đụng loạn vào thứ không nên đụng vào hay không…”

Cánh tay Triển Tiểu Liên bị người ta cưỡng ép nâng lên, cây gậy trong tay tên biến thái ấy ra dấu phía trước phía sau trên cánh tay nhỏ bé của cô, dường như đang nghiên cứu đánh xuống từ góc độ nào dùng ít sức hơn, Triển Tiểu Liên vừa thấy, bắt đầu giãy dụa khóc lớn: “Đừng mà! Yến gia, Yến đại gia! Ngài xem… xem, xem… xem xem xem…” Triển Tiểu Liên dừng một lúc, xem cái gì đây? Cô mở to mắt sửng sốt một hồi lâu, mắt thấy gậy sắt trong tay biến thái kia sắp đập xuống, lập tức khàn cả giọng kêu lên: “Yến gia, ngài xem tôi ái mộ ngài bao nhiêu năm đáng thương biết mấy, tạm tha tôi lần này đi, ngài tuốt lưỡi đánh gãy tay chân tôi, tôi lấy cái gì mà ái mộ ngài chứ! Tôi cũng thầm mến ngài thật nhiều năm rồi, ngài không thể tổn thương tấm lòng người ái mộ của ngài như vậy, tôi cam đoan về sau không bao giờ xuất hiện trước mặt lão ngài nữa, tôi cam đoan về sau chỉ lén lút ái mộ ngài thôi…” Continue Reading

Ma đầu – Chương 34

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập tứ chương – Tắm chung

Tiểu Trúc thấy hai người cách chưa đến bốn năm bước, Lạc Thịnh Vũ nói: ”Biết thân phận của ta đều đã chết. Nhưng ta tán thưởng võ công lòng can đảm và sự hiểu biết của ngươi…”

Người nọ lại là ngửa đầu cười to, tiếng cười không dứt, bỗng nhiên vai phải trầm xuống, Đoạn Thủy rút cái “xẹt”, bổ về phía Lạc Thịnh Vũ.

Lạc Thịnh Vũ lui về phía sau hai bước, dễ dàng liền né đi. Người nọ tựa hồ bị thương quá nặng, một kích không nặng đột nhiên ngã về phía sau.

Tiểu Trúc cả kinh ngay cả giọng nói cũng khàn đi, phía sau người nọ chính là vách đá, lúc này thân ảnh màu lam ấy giống như là một mảnh lá tàn, lơ lửng rơi xuống dưới.

Lạc Thịnh Vũ tựa hồ cũng không ngờ, vọt qua muốn kéo gã. Nhưng người nọ lại tránh né, Lạc Thịnh Vũ lật tay một phen tóm lưỡi kiếm Đoạn Thủy, máu màu đỏ tươi thoáng cái liền trào ra, chọc đau mắt người ta.

Người nọ đeo mặt nạ, căn bản nhìn không ra sắc mặt thần thái, cặp mắt phượng ấy lại chứa ý cười quỷ dị. Hắn khẽ buông tay, lại bỏ qua Đoạn Thủy, chỉ trong nháy mắt thân ảnh kia đã biến mất không thấy.

Trái tim Tiểu Trúc mắc kẹt ở cổ họng, hắn chỉ cảm thấy người ngã xuống ấy chính là mình, cả người run rẩy, sợ tới mức mở mắt.

“Ngươi rốt cuộc tỉnh!”

Tiểu Trúc thấy được tiêu cự thì nghe được thanh âm Lục Hoàn cất cao, bộ dạng giống như là vô cùng vui mừng.

“Đừng đứng lên, ta đi tìm trang chủ lại đây.” Lục Hoàn vội vã đè vai hắn lại không cho hắn dậy, sau đó rất nhanh xoay người đi ra ngoài.

Toàn thân Tiểu Trúc cũng không có khí lực, đành phải nằm không nhúc nhích, ý thức và phản ứng vẫn còn hơi chậm. Hồi tưởng nửa ngày mới nhớ mình là dựa vào trong lòng Lạc Thịnh Vũ ngủ thiếp đi, mơ một giấc mộng kỳ quái, sau lại bị làm cho tỉnh lại. Nhưng không biết vì sao ngủ một giấc lại từ trên xe ngựa chạy đến gian phòng này, hơn nữa thân thể càng thêm mỏi mệt.

Sau khi Lục Hoàn ra ngoài rất nhanh đã nghe thấy một trận tiếng bước chân bên ngoài, cửa phòng bị đẩy ra cái “két”, người tới không phải Lạc Thịnh Vũ còn có thể là ai?!

Lạc Thịnh Vũ qua đây ngồi ở đầu giường hắn, mu bàn tay áp lên trán hắn thử nhiệt độ, nói: ”Cuối cùng đã hết sốt.”

Tiểu Trúc hoảng hốt một trận, đã nghe Lạc Thịnh Vũ lại hỏi hắn, ”Còn khó chịu ở đâu? Có muốn ăn ít thứ hay không?”

Tiểu Trúc lắc lắc đầu, trong cổ họng khô như muốn nứt ra. Lạc Thịnh Vũ hiểu ý, bưng chén nước trà từ trên bàn qua, một tay đỡ hắn dậy, để hắn tựa lên người mình, cho hắn uống một ngụm nước.

“Thân thể không thoải mái sao lại không nói, ngươi ở trên xe đã bất tỉnh, làm ta hoảng sợ.” Lạc Thịnh Vũ kéo chăn đắp kín cho hắn, ôm cả người cả chăn vào trong ngực.

“Ta bất tỉnh…?” Tiểu Trúc chớp mắt, hắn cho là mình chỉ ngủ… Có chút ngượng ngùng cười cười, thân thể của chính mình sao lại không còn dùng được như thế.

Lạc Thịnh Vũ nhìn hắn thản nhiên cười, sắc mặt rất trắng, môi là màu hồng nhàn nhạt, mặc dù cả khuôn mặt mặt đều là thần sắc bị bệnh, lại có vẻ cực kỳ đáng yêu, còn có chút thẹn thùng. Không khỏi cũng cười cười, cúi đầu ghé vào lỗ tai hắn nói: ”Cũng trách ta đêm hôm đó muốn quá mức, không ngờ ngươi không chịu nổi, ngày hôm sau lại gấp rút lên đường. Ngươi đây một lần bệnh ngủ hai ba ngày, thật sự làm khó ta.”

Tiểu Trúc ngẩn người, sau khi hiểu ý tứ của y, gương mặt lập tức đỏ lên.

Lạc Thịnh Vũ lại càng cười ha ha, nói: ”Đừng thẹn thùng, lát nữa ta còn phải bôi thuốc lau người cho ngươi, đến lúc đó mới thẹn thùng vẫn còn kịp.”

Tiểu Trúc cúi đầu muốn vùi mặt vào trong chăn, nhưng tình cảnh hiện tại của hắn như vậy mà nhìn, lại giống như là chôn mặt trong ngực người ta, ngược lại như là làm nũng.

Lạc Thịnh Vũ hôn hôn tóc hắn, nói: ”Đợi một lát ăn xong ta giúp ngươi múc nước lau lau người nhé.”

“Không… Không cần.” Tiểu Trúc vội vàng lắc đầu, nghĩ tới lời của Lạc Thịnh Vũ hắn liền mặt đỏ quẫn bách, ”Ta tự lau là được rồi.” Có điều trên người nhớp nháp đích thực rất khó chịu…

“Ừ, vậy ta đỡ ngươi mặc bộ quần áo lại đi.” Lạc Thịnh Vũ ngược lại tựa như rất dễ nói chuyện, khoác bộ quần áo vào cho hắn. Continue Reading