Người yêu ơi – Trác Văn Huyên + Hoàng Hồng Thăng

Lần này tiếp tục là một bài hát rất dễ thương về đề tài tình yêu. Đây cũng đồng thời là nhạc đầu phim “Chỉ muốn anh yêu em” (Just you). Coi như là quà nhân dịp trung thu luôn ^^~

Bài hát này có một điểm đặc biệt, là điệp khúc được hát theo tiếng Đài Loan chứ không phải tiếng phổ thông ^^

À mà nếu ai để ý thì trong clip này có một cặp boylove á XD~

Người yêu ơi (心爱的)

~ Trác Văn Huyên + Hoàng Hồng Thăng (卓文萱 + 黄鸿升) ~

Nhạc và lời: Trương Giản Quân Vĩ
Dịch và sub: Yappa
Download

Tag: tâm ái đích, beloved, 卓文萱, genie chuo, genie zhuo, xin ai de, sim ai e, 黄鸿升, huỳnh hồng thăng, alien huang, âu yếm, 就是要你愛上我, chính là muốn ngươi yêu ta, tựu thị yếu nhĩ ái thượng ngã, huang hong sheng, zhou wen xuan, zhuo wen xuan

Ma đầu – Chương 32

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập nhị chương – Vào mộ

“Chủ tử.”

Tiểu Trúc vẫn còn đang ngẩn ra, liền nghe thấy thanh âm Lạc Kiến Đông nói “Thuộc hạ đã kiểm tra, ngôi mộ này có kỳ quái, khóa vòng kia đích xác là một cơ quan, có thể mở mộ ra, phía dưới mộ bia là thạch động rất lớn.”

Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu, Tiểu Trúc không khỏi cả người nổi da gà, bên trong mộ bia có một thạch động rất lớn, không biết dùng để táng cái gì.

“Chúng ta đi xuống nhìn xem, Kiến Đông lấy ít bó đuốc tới.” Lạc Thịnh Vũ hơi tạm dừng, liền nói, ”Lam Y ngươi và Tiểu Trúc thì chờ trên xe ngựa, chúng ta rất nhanh trở về.”

“Hả?!” Tiểu Trúc há hốc mồm ngẩng đầu nhìn y, sau đó liếc mắt nhìn Lam Y, lập tức lại cúi đầu. Trong lòng hắn đương nhiên không muốn chờ ở chỗ này, huống hồ còn là cùng với Lam Y, không phải hắn có thành kiến với Lam Y, mắt người nọ nhìn hẳn nhìn thế nào quỷ dị thế ấy. Hắn cũng không nói, dù sao chính là níu chặt tay Lạc Thịnh Vũ, trầm mặc kháng cự…

Lam Y hừ lạnh hai tiếng, nói: ”Phu nhân yên tâm, Lam Y mặc dù không có võ công cao cường như trang chủ, nhưng cũng có thể bảo vệ phu nhân bình an.”

Tiểu Trúc xấu hổ một trận, Lam Y có thân hình tiêu chuẩn nữ tử Giang Nam, thoạt nhìn mảnh mai yêu kiều, những lời này khiến mặt Tiểu Trúc ửng hồng, đại nam nhân hắn, sao có thể để một nữ tử bảo vệ chứ. Không khỏi cứng đờ, liền buông tay Lạc Thịnh Vũ ra.

Lạc Thịnh Vũ cười cười, đột nhiên một phen cầm tay hắn, sau đó dùng lực kéo, lôi hắn vào trong lòng, cũng không kiêng dè, khẽ hôn cánh môi hắn một cái, nói: ”Ngoan, chờ ngươi khỏe sẽ cho ngươi đi theo, ngươi muốn chạy trốn cũng không được.”

Trên mặt Tiểu Trúc “vọt” cái liền đỏ, tay người kia còn đặt trên eo mông hắn, muốn bao nhiêu ái muội có bấy nhiêu ái muội. Vội vàng đẩy y ra liền đi về phía xe ngựa, chọc đến người phía sau lại cười khẽ một trận.

Lạc Thịnh Vũ nhìn Tiểu Trúc áo lót màu lam nhạt đang muốn lên xe ngựa, động tác có chút trầy trật, chắc hẳn là trên người còn có chút khó chịu, khóe miệng nhếch mạt cười. Nhưng trong chốc lát đã như đông lại, vẻ mặt lạnh lùng. Continue Reading

Ma đầu – Chương 31

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập nhất chương – Lên đường

Lúc Tiểu Trúc tỉnh lại Lạc Thịnh Vũ không ở bên cạnh, hắn hoảng hốt một trận, tưởng rằng hôm qua mình mơ. Thế nhưng vừa trở mình muốn ngồi dậy, ngay cả đầu ngón tay cũng không nhấc lên được một ngón. Toàn thân ngã xuống đau gần chết, dường như không phải thân thể của chính mình, không nghe sai khiến. Hơn nữa chỗ khó mà mở miệng dưới thân vẫn còn khó chịu nóng rát.

Tiểu Trúc nhớ lại mình ngày hôm qua cũng không làm gì mà, sao lại mệt như thế. Vén chăn lên, chính mình toàn thân trần truồng, không mảnh vải che thân. Bỗng nhiên trên mặt liền đỏ bừng, những chuyện ấy không phải là mơ…

Hắn nhớ chính mình nằm dưới thân Lạc Thịnh Vũ kêu khóc, còn chủ động lắc mông hùa theo y. Nhất thời liền ngẩn ra, trên mặt đỏ đến nóng lên.

Lạc Thịnh Vũ thức dậy rất sớm, khi đó Tiểu Trúc nằm trong ngực y đang ngủ say. Y cười cười, nhẹ chân nhẹ tay xuống giường mặc quần áo liền đi ra ngoài.

Mấy người Tiêu Hành Sở Diệu Y trong phòng cũng đã thu thập xong bao quần áo, chỉ chờ bọn họ dậy là có thể lên đường. Lạc Thịnh Vũ đi vào, nói: “Lạc mỗ đã tới chậm. Tiện nội tối hôm qua bị bệnh, sợ rằng mấy ngày nay gấp rút lên đường sẽ để lỡ hành trình.”

“Vậy…” Tiêu Hành vừa nghe nói: “Đại hội võ lâm mấy ngày nữa sẽ bắt đầu.”

“Không bằng như vậy.” Lạc Thịnh Vũ nói: “Chúng ta tách ra lên đường, ta để Lạc Thịnh Nghĩa ép Mạnh Khanh đi theo Tiêu trang chủ trước, như vậy cũng không lỡ sự tình. Lạc mỗ mấy ngày nay hành trình chắc chắn là sẽ chậm, đợi cho tiện nội đỡ hơn, nhất định đuổi theo.”

Sở Diệu Y nghe xong nhíu mày, Tiêu Hành ngược lại gật gật đầu, đành phải như vậy. Continue Reading

Thần phục – Chương 14

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 14 – Bỏ nhà trốn đi

Vành mắt An Lý Mộc đỏ ửng, anh ngẩng đầu nhìn ba Triển hỏi: “Chú, cháu không hiểu, cháu thích Tiểu Liên, Tiểu Liên cũng thích cháu, chú thím cũng thích cháu, ba mẹ cháu cũng thích Tiểu Liên, vì sao lại không được chứ? Nếu là vì lo nghĩ tuổi Tiểu Liên còn nhỏ, sợ bọn cháu phạm sai lầm, vậy cháu sau này được nghỉ sẽ không về nhà, cháu không gặp em có được không? Vì sao lại nhất định phải chia rẽ bọn cháu? Chú, rõ ràng có thể ai cũng vui mừng, vì sao nhất định phải khiến cho phức tạp như thế?…”

Ba Triển lắc lắc đầu, cũng không muốn nhiều lời: “Đầu Gỗ, không phải chú ép cháu, chú nói thẳng với cháu vậy, cháu nếu ở cùng Tiểu Liên, cũng được, chờ sau khi chú và mẹ con bé chết đã. Chú sống, chú sẽ không đồng ý, hai đứa hết hi vọng đi.”

Nước mắt An Lý Mộc rơi xuống: “Chú, đây rốt cuộc là vì sao? Vì sao cháu và em lại không được?”

Ba Triển phất tay với anh: “Về nhà đi, vừa rồi là chú xúc động, về sau đừng đến đây, nếu chia tay phải chia tay hoàn toàn.”

An Lý Mộc không đi, kiên cường muốn hỏi cho rõ ràng, ba An mẹ An bị anh chọc tức, nhà họ Triển đây là rất lịch sự, đổi người khác ai có thể dễ dàng coi như xong như thế? Bên ngoài không biết người ta còn có thể nói cái gì đâu, loại chuyện này chắc chắn là con gái chịu thiệt, sau này tìm nhà chồng không chừng cũng khó khăn. Ba An mẹ An không biết ba Triển mẹ Triển nghĩ thế nào, dù sao không lại đổ thừa Đầu Gỗ nhà bọn họ là được.

Trong lòng An Lý Mộc có chút tuyệt vọng: “Chú, chú cho dù bây giờ bảo cháu chết, cũng cho cháu làm quỷ hiểu rõ, vì sao cháu và Tiểu Liên lại không được?!”

Ba Triển nhìn vẻ mặt không chịu nhượng bộ của anh, trong mắt người con trai trẻ tuổi chứa lệ, bộ dáng không nói rõ ràng anh sẽ không rời đi, ba Triển thầm thở ra một hơi, lạnh mặt nói: “Đầu Gỗ, chú có mấy lời nói nặng cũng không dễ nghe, cháu đã thật sự muốn nghe, chú sẽ nói thẳng, cháu nuôi không nổi Tiểu Liên, cho dù về sau cháu cố gắng thế nào cũng nuôi không nổi con bé, thuốc Tiểu Liên dùng bây giờ đều là tốt nhất, sau này sẽ liên tục không ngừng mà lấp tiền vào đó, cháu nuôi không nổi, không phải chú coi thường cháu, mà là nói sự thật, thuốc của Tiểu Liên đều là phía Tương Giang gửi tới, đều là hàng nhập khẩu, trong đại lục mua cũng mua không được. Đầu Gỗ, cháu sau này giỏi nhất cũng chỉ là một cảnh sát linh tinh, chút tiền lương ấy của cháu lấy cái gì nuôi con bé? Tiểu Liên nói trắng ra là chính là số công chúa, người bình thường thật sự nuôi không nổi. Với lại, Tiểu Liên nhà bác hồi bé từng đi xem bói, về sau người nó lấy nhất định là cực kỳ giàu có, điều kiện nhà cháu còn không bằng nhà chú, cháu cũng không xứng với Tiểu Liên nhà chú…”

Lời này của ba Triển thực sự là rất làm tổn thương lòng tự trọng của người khác, đừng nói An Lý Mộc, ngay cả ba An mẹ An nghe xong cũng biến sắc, bọn họ thật ra cũng ghét Triển Tiểu Liên, nhưng không nói ra mà thôi, mấy lời xứng đôi hay không này, nói ra chính là tổn thương người ta, thậm chí là chứa ý sỉ nhục, không ai ngờ được lời này là từ miệng ba Triển nói ra, lời này nói xong, e rằng người hai nhà sau này cũng sẽ không qua lại nữa.

An Lý Mộc cúi đầu, vươn tay lau nước mắt, rầu rĩ nói tiếng: “Chú, cháu hiểu rồi, cháu không quấn lấy nữa…” Nói xong, An Lý Mộc nhấc chân bước đi. Continue Reading