Ma đầu – Chương 33

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập tam chương – Mộng mà không phải mộng

Hắn sợ hãi sắc mặt lập tức liền trắng, tóm chặt Lạc Thịnh Vũ. Thạch động này không tính là quá cao, Lạc Thịnh Vũ nửa đường mượn lực đệm một cái liền ổn định rơi xuống, trong lúc này chưa quá thời gian chớp mắt.

Tiểu Trúc nhất thời chưa kịp hồi thần, hắn có thể nhìn thấy phía trước có ánh sáng nhẹ, màu vàng, hẳn là cây đuốc Lam Y cầm. Ánh mắt nhất thời giống như mất tiêu cự, ánh sáng của cây đuốc kia từ một biến thành hai, hai vỡ ra bốn. Trong lỗ tai cũng là tiếng vang ong ong, giống như là đao kiếm đánh nhau, không khỏi rùng mình một cái.

“Sợ sao? Không có việc gì.”

Tiểu Trúc bỗng nhiên nghe thấy thanh âm nhẹ nhàng của Lạc Thịnh Vũ bên tai, tựa hồ còn đang vỗ vỗ phía sau lưng mình, hắn mới phát hiện chính mình ngẩn người, hai tay còn nắm chặt quần áo Lạc Thịnh Vũ, giống như là treo trên người người ta, lập tức xấu hổ, ”Ta không sao…”

“Đi phía trước đi.” Lam Y có chút không kiên nhẫn, cây đuốc lung lay một cái, liền nhấc trường kiếm đi về phía trước.

Lạc Thịnh Vũ lại vỗ vỗ lưng Tiểu Trúc, dắt tay hắn, nói: ”Đi thôi. Cẩn thận một chút.”

Lối đi phía dưới quan tài đá không tính là nhỏ hẹp, có thể để hai người dáng người trung bình song song đi qua, tường đá bốn phía đúc vô cùng tinh tế, đều là trượt không lưu tay. Lam Y đằng trước và Lạc Kiến Bắc đằng sau đều cầm bó đuốc phát ra ánh sáng vàng lảo đảo, Đoạn Thủy kiếm ngang hông Lạc Thịnh Vũ mặc dù chưa ra khỏi vỏ, lại vẫn có thể nhìn thấy màu lam lúc ẩn lúc hiện, trong thạch động lại càng thêm quỷ dị.

Lối đi rất dài, không biết khi nào thì có thể đi đến cuối, mấy người đi cũng không nhanh, để ngừa có mai phục ám khí các loại. Tiếng bước chân trong thạch động có vẻ cực kỳ rõ ràng, tiếng vọng nghe qua tựa như phía sau bọn họ còn đi theo người khác, khiến Tiểu Trúc có chút sởn tóc gáy, muốn quay đầu nhìn, lại không có dũng khí.

Chính lúc này Lam Y đằng trước đột nhiên “A?!” một tiếng, dọa Tiểu Trúc run cầm cập.

Lạc Thịnh Vũ dùng sức nắm, nói: ”Phía trước có phải không có đường hay không?”

“Hình như là đến ngõ cụt.” Lam Y vươn tay sờ sờ trên tường phía trước, giống như tường hai bên trái phải, đều là đá mài cực kỳ rực rỡ, lành lạnh. Lấy cây đuốc chiếu có thể thấy rõ ràng, ngay cả một khe hở cũng không có, ”Không giống như là có ngăn ngầm cửa đá các loại…”

“Chẳng lẽ là đi sai? Vừa rồi tối như thế, không nhìn thấy không kỳ quái.” Lạc Kiến Bắc sửng sốt, quay đầu nhìn nhìn, mặc dù mắt quen với bóng tối, nhưng trong lối đi thật sự quá tối, quay lại nhìn, cũng chỉ có thể nhìn thấy thứ trong vòng mười bước, trống rỗng, căn bản chính là đi một mạch.

Lạc Thịnh Vũ lắc đầu, nói: ”Dọc theo đường đi không có ngã ba.” Tạm dừng một lát nói, ”Cửa ngầm nếu không ở nơi này, chính là dọc đường ban nãy.” Nói xong sờ sờ chìa khóa kim loại trong tay áo, nếu không chìa khóa này lại dùng làm gì?

“Vậy phải tìm kiếm như thế nào?!” Lam Y vừa nghe lập tức nhíu mày, trái phải trên dưới lối đi đều có thể thiết kế cửa ngầm, lối đi dài như thế, bọn họ từng chút sờ soạng, không phải cùng hiệu quả như mò kim đáy biển.

Lam Y dứt lời lại chưa từ bỏ ý định đi sờ tường đá trước mắt, muốn nhìn ra cửa ngầm. Nâng tay dùng chuôi kiếm ra sức gõ tường đá, liền nghe tiếng “cốc cốc”, đột nhiên tại một chỗ có chút trống rỗng. Tay nàng run run, chân mày nhếch lên vui mừng, ”Nơi này là rỗng. Chúng ta đập vỡ nó xem thử, nói không chừng chính là con đường phía trước!”

Lạc Thịnh Vũ nhíu mày suy nghĩ một chút, Lam Y đã hưng phấn nâng kiếm đâm tới, chẳng qua là võ công của nàng mặc dù tốt, lấy một trường kiếm đập vỡ tường đá, vẫn là nói quá.

“Ngươi lui ra phía sau.” Lạc Thịnh Vũ phất phất tay, ra hiệu bảo Lam Y lui về phía sau. Đồng thời buông tay Tiểu Trúc ra, nói: ”Đứng ở đằng sau, cẩn thận bị thương.”

Tiểu Trúc gật gật đầu, xoay người lui về phía sau vài bước, lúc lại xoay qua liền thấy Lạc Thịnh Vũ rút Đoạn Thủy kiếm ra, ánh sáng màu lam có chút nhức mắt, thoạt nhìn mang theo khí tức lạnh lẽo.

Lạc Thịnh Vũ rút kiếm lật tay “xẹt” một tiếng, ánh sáng màu lam lạnh kia liền lập tức chìm vào bên trong tường đá. Khuôn mặt Lam Y vui vẻ, nghĩ phía trước quả nhiên là có đường.

Tiểu Trúc cũng mở to hai mắt, thần sắc trên mặt Lạc Thịnh Vũ lại không phải là vui mừng, bước lên một bước, nói: ”Làm sao vậy ?”

Lạc Thịnh Vũ phất tay khẽ quát một tiếng, ”Đều lui về phía sau!”

Thần kinh Lạc Kiến Đông nhảy dựng, ”Chủ tử?!”

“Đây không phải là cửa ngầm.” Continue Reading

Thần phục – Chương 16

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 16 – Bổ nhào cũng cần kỹ thuật

Triển Tiểu Liên rất sợ giống như lần trước tự dưng đụng phải tiếng sấm to xốc cô lên. Mắt nhìn sắp chạy vào đám người, kết quả thình lình trong đám người lao ra một người, chặn ngang kẹp cả người cô dưới cánh tay, hai cái chân nhỏ của Triển Tiểu Liên, quang vinh rời khỏi mặt đất. Triển Tiểu Liên rơi lệ đầy mặt, bí đao lùn khoai tây nhỏ gì gì đó, thật sự là tổn thương không chịu nổi.

Triển Tiểu Liên từ trong nách người ta cố gắng ngẩng đầu nhìn, cảm thấy nam yêu tinh hình như cực kỳ sợ chết, nhìn chỉ có mình hắn, thật ra xung quanh bất cứ lúc nào bất cứ nơi nào cũng đi theo một đám người lớn. Tựa như hiện tại, vừa rồi rõ ràng không có ai cả, cũng bởi vì cô, kết quả một đám người chẳng biết núp ở chỗ nào kia toàn bộ đều ló ra, ai ai cũng dáng người cao lớn, vừa thấy là biết không phải là kẻ dễ đối phó, Triển Tiểu Liên lau dòng lệ thương tâm, cô sao lại cứ xui xẻo như thế chứ?

Triển Tiểu Liên bị người đưa thẳng đến phía sau đuôi ô tô, hai chân lúc này mới có cơ hội chạm đất, bộ dạng Triển Tiểu Liên cũng đừng nhắc khó coi thế nào, hai bím tóc một bên xõa tung, một bên lởm chởm, tựa như người điên, kinh sợ vịn đuôi xe mà đứng, đi theo phía sau chính là người áo đen một tay liền chặn ngang nhấc cô rời mặt đất kia.

Cửa phía ghế lái phụ của chiếc xe con màu trắng bạc đột nhiên bị mở, sau đó trượt ra hai cái đùi ngọc trắng nõn, Triển Tiểu Liên xem mà nước miếng xoạch nhỏ lên trên xe con, cô vội vàng đưa tay lau, chờ cô lại muốn xem, hai cái đùi kia đã nhanh chóng rụt về. Cửa mở ra cũng không đóng lại, nửa phút sau đi xuống một người đàn ông, mặc một bộ quần áo lòe loẹt, bất nam bất nữ, nếu không phải là thân hình và khung xương ấy, chỉ nhìn mặt và quần áo, nhất định sẽ có người nói hắn là phụ nữ, có điều bây giờ người này trông tâm tình tựa hồ rất không tốt, bởi vì chuyện thứ nhất hắn xuống xe chính là đạp một cước vào người cách hắn gần nhất ra xa mấy mét, sau đó hai tay luồn vào trong tóc hung hăng nắm hai cái, một đôi mắt giống như yêu tinh đảo qua bốn phía, cuối cùng dừng trên người Triển Tiểu Liên.

Hô hấp của Triển Tiểu Liên cứng lại, tim treo trên cổ họng, gian nan nuốt nước miếng, cẩn thận nhìn hắn từng bước một đi tới, Triển Tiểu Liên không biết nam yêu tinh có nhớ cô hay không, trong lòng vẫn bồn chồn, lần này cô lại phá hủy chuyện tốt của hắn, vạn nhất hắn còn nhớ, liệu có thù mới hận cũ thêm một khối, lại muốn giết chết cô hay không chứ?

Trên đường Triển Tiểu Liên đến Thanh Thành bị lạnh, nước mũi đã bắt đầu chảy xuống, nam yêu tinh vừa tới gần, người đàn ông phía sau Triển Tiểu Liên còn căng thẳng hơn cả Triển Tiểu Liên, phản xạ có điều kiện đứng nghiêm cúi đầu rụt mông, cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại của mình. Có điều, bộ dáng nhếch nhác trời long đất lở quỷ thần khóc của Triển Tiểu Liên cuối cùng đoạt đi sự chú ý, nam yêu tinh một đường vuốt thân xe lại đây, đi chậm rì rì, sau đó dừng trước mặt Triển Tiểu Liên, dù sao người này lúc nào nhìn cũng không tử tế, tựa như người mẫu xe tựa vào trên xe, khóe mắt quét cô một cái, vươn một tay gõ thân xe “cộp cộp cộp”, không kiên nhẫn hỏi: “Thứ bẩn từ đâu ra ở đây vướng mắt gia?”

Triển Tiểu Liên nửa há miệng, vươn tay chỉ người áo đen phía sau, dùng sức hít nước mũi, nước mũi kia “rột” một cái đã bị cô hít vào, nam yêu tinh bởi vì một tiếng này toàn thân run lên, biểu tình trên mặt nhìn tựa như ăn phân. Triển Tiểu Liên cũng không để ý, chỉ quan tâm mau mau giải thích nói: “Tôi, tôi không muốn vướng mắt lão ngài, chủ yếu là hắn cản tôi lại…” Continue Reading

Thần phục – Chương 15

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 15 – Rung xe (1)

Triển Tiểu Liên rời nhà trốn đi, nhà họ Triển và nhà họ An đồng thời ầm ĩ ngất trời, mẹ Triển không thể nào để chuyện con gái mình mình trốn đi để nhà họ An chế giễu, nguyên nhân căn bản nhất còn không phải là An Lý Mộc dẫn gây nên? Lại nói, nơi duy nhất ba Triển mẹ Triển có thể nghĩ Triển Tiểu Liên đi là trường học của An Lý Mộc. Vậy càng làm ba Triển mẹ Triển lo lắng, Triển Tiểu Liên từ trước đến giờ chưa từng một mình ra khỏi trấn Nam Đường, con bé đi như thế nào đây?

Lúc ba Triển mẹ Triển sốt ruột, Triển Tiểu Liên đang trên đường đi Thanh Thành, cô chưa từng ra khỏi trấn Nam Đường, nhưng Triển Tiểu Liên nhớ đường, cũng biết lên xe nào, cô quả thật muốn đi trường học của An Lý Mộc, nhưng đến nhà ga hỏi tiền vé xong là bỏ qua, cô mang không đủ tiền.

Triển Tiểu Liên không chần chừ, ngồi thẳng xe đi Thanh Thành, cô và anh Đầu Gỗ ầm ĩ thành như thế, cũng là bởi ba Triển mẹ Triển, Triển Tiểu Liên cả bụng tức giận, nhà cũng không quay về, đi tìm dì. Nhưng ba Triển mẹ Triển một lòng một dạ cho rằng Triển Tiểu Liên nhất định là đi tìm An Lý Mộc, người hai nhà thuê xe riêng đi đến trường An Lý Mộc, bên này An Lý Mộc vừa mới tới trường, đồ còn chưa kịp buông, bên kia có người chạy tới nói với anh rằng ba anh qua đây xem anh, An Lý Mộc cũng có chút ngẩn ra, tình huống gì?

Người hai nhà vừa chạm mặt An Lý Mộc, đều trợn tròn mắt, Triển Tiểu Liên không tới?! Còn do dự cái gì nữa, ba Triển không nói hai lời liền báo cảnh sát, kết quả người ta không lập án, lý do là Triển Tiểu Liên mất tích chưa đầy hai mươi tư tiếng đồng hồ, không cho lập án. An Lý Mộc cũng giậm chân, không nói cái gì, chạy đi mượn xe đạp của bạn học, lên xe định đi, ba An một phen giữ chặt chỗ ngồi sau xe anh: “Đầu Gỗ con đi làm cái gì? Con đứa nhỏ này sao lại thế, Tiểu Liên nhà chú Triển mất tích người ta còn không vội con chạy đi đâu?”

An Lý Mộc một phen giãy khỏi lôi kéo của ba An, leo lên xe không quay đầu lại liền đi, trong miệng quăng một câu: “Con đạp xe tìm dọc đường, chưa biết chừng là em ấy lạc đường.”

Ba An vội vàng sống chết chạy đuổi theo An Lý Mộc, thằng nhóc này là đồ ngốc hay sao? Cách mấy cái thành phố, nó đạp xe mấy ngày mới có thể tìm được? Ba Triển mẹ Triển bây giờ cũng không có lòng dạ quản An Lý Mộc, xác nhận Triển Tiểu Liên không ở đây liền vội vã trở về, trên đường trở về thì tách ra, đi qua mấy con đường đi thông đến trường An Lý Mộc, sợ con bé không có tiền tự mình ngu ngốc mà đi bộ. Cha mẹ nhà họ An không cho An Lý Mộc quản, bọn họ đi theo cùng tìm là được, tránh cho An Lý Mộc đến lúc đó lại bị đổ thừa, kết quả cha mẹ nhà họ An chân trước vừa đi, chân sau An Lý Mộc cũng tự đi ra theo.

Lúc ba An mẹ An cũng sắp tuyệt vọng, Triển Tiểu Liên đã đứng ở trên đường phố Thanh Thành, cô ra sức hít hít nước mũi, cảm thấy trời của Thanh Thành đều là màu xanh, kỳ nghỉ này của cô nửa đầu thì tốt đẹp, nửa sau thì hỏng bét, từ lúc tình yêu của cô với anh Đầu Gỗ bị lộ, cô liền cái gì cũng rất xui xẻo, cuối cùng anh Đầu Gỗ phớt lờ cô, Triển Tiểu Liên tỏ vẻ rất đau lòng.

Triển Tiểu Liên chưa từng tự mình đi đến nhà dì, cô tìm thẳng đến con đường bọn họ đi khi dạo phố, nhớ lúc đó ngồi mấy chuyến xe, chính là muốn đi theo như tuyến đường ấy. Thân thể Triển Tiểu Liên không tốt không phải một ngày hai ngày, cô đi một lúc liền cảm thấy mệt, ngáp một cái, buồn ngủ, nghĩ phải nhanh chút đến nhà dì ngủ, đi tới bên cạnh cửa kính của cửa tiệm ven đường, soi bộ dáng của mình trong kính thủy tinh, cũng thật đủ khó coi, một đường xóc nảy lại đây, trên đường gió lớn, mũi Triển Tiểu Liên có chút nghẹt, phỏng chừng là bị cảm lạnh, cô lấy cái lược mang theo bên người từ trong ba lô của mình, hướng về phía thủy tinh chải mái tóc giống như ổ gà của mình hai cái, vốn muốn chỉnh ngay ngắn hơn chút, sau khi chải ngay cả bím tóc cũng lỏng ra. Continue Reading

Người yêu ơi – Trác Văn Huyên + Hoàng Hồng Thăng

Lần này tiếp tục là một bài hát rất dễ thương về đề tài tình yêu. Đây cũng đồng thời là nhạc đầu phim “Chỉ muốn anh yêu em” (Just you). Coi như là quà nhân dịp trung thu luôn ^^~

Bài hát này có một điểm đặc biệt, là điệp khúc được hát theo tiếng Đài Loan chứ không phải tiếng phổ thông ^^

À mà nếu ai để ý thì trong clip này có một cặp boylove á XD~

Người yêu ơi (心爱的)

~ Trác Văn Huyên + Hoàng Hồng Thăng (卓文萱 + 黄鸿升) ~

Nhạc và lời: Trương Giản Quân Vĩ
Dịch và sub: Yappa
Download

Tag: tâm ái đích, beloved, 卓文萱, genie chuo, genie zhuo, xin ai de, sim ai e, 黄鸿升, huỳnh hồng thăng, alien huang, âu yếm, 就是要你愛上我, chính là muốn ngươi yêu ta, tựu thị yếu nhĩ ái thượng ngã, huang hong sheng, zhou wen xuan, zhuo wen xuan