Bàn Ti động 38 hào – Chương 175

Bàn Ti động 38 hào

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất thất ngũ chương – Đồng sàng cộng chẩm

Lúc tỉnh lại ta mơ màng một lúc lâu, nằm ở đó, ngoại trừ con ngươi đảo khắp nơi, thân thể trái lại không nhúc nhích được chút nào.

Đây không phải là gian phòng ta hay ngủ, ừm, không phải gối đầu ta hay gối… cũng không phải chăn ta hay đắp.

Những thứ này không phải là trọng điểm.

Trọng điểm là, trên lưng ta gác một cái, cánh tay không phải của chính ta.

… Được rồi ta đã nhớ ra.

Ta đã kết hôn. Continue reading

Bàn Ti động 38 hào – Chương 174

Bàn Ti động 38 hào

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất thất tứ chương – Động phòng hoa chúc

Giằng co trọn một ngày, ta đang kỳ quái ta sao còn chưa có ngã lăn quay.

Về sau ta cũng hiểu, những người đó tầng tầng lớp lớp, xảo trá tai quái làm khó yêu cầu, cơ bản đều là hướng về phía Phượng Nghi. Có lẽ hắn bình thường quá cao ngạo, oán hận chất chứa rất nhiều, mọi người toàn thừa dịp hôm nay làm khó hắn, lý do không thể đơn giản hơn, tân lang quan hôm nay phải mặc người làm khó, cho dù đối phương yêu cầu vô cùng quá đáng cũng không thể trở mặt đánh người. Bất quá, bọn họ cho dù muốn làm khó, cũng phải làm khó được đã. Tỷ như có người ồn ào bảo ta giẫm một chân lên ghế để cho Phượng Nghi chui qua dưới váy… Khụ, người nọ còn chưa kịp thét lên, bị một ánh mắt của Phượng Nghi bắn qua, lập tức nín tiếng không nói. Còn có người bảo hắn biểu diễn kiếm pháp đắc ý, người này không có bị Phượng Nghi lườm, người xung quanh đã phản đối trước, nói là ngày đại hỉ không nên động đao kiếm.

Tóm lại, một ngày lộn xộn, làm cho đầu óc người ta choáng váng…

Ta cảm giác ngày này, đặc biệt dài lâu.

Bóng đêm dần dần đậm, hôm nay đặc biệt mở ra cửa sổ lưu ly, ban ngày đã qua, tuyết yên lặng bay xuống, tiền đường hậu viện giăng đèn kết hoa khắp nơi, chiếu bên trong động giống như ban ngày. Phần lớn tân khách đã cáo từ, còn có một số quan hệ thân thiết với Phượng Nghi lưu lại, tỷ như sư bá, sư cô bọn họ, còn có Tử Hằng, cả Tiểu Thương đòi kẹo ăn bụ bẫm ấy…

Tiệc rượu buổi trưa không ăn được, nhưng ta cũng không bị đói, đậu phộng táo tàu mì sợi linh tinh nhét đầy bụng, buổi tối cũng không cần gò bó, đều là người một nhà, ta một ngày thay sáu bộ cát phục, bây giờ mặc chính là một bộ váy màu đỏ tươi đơn giản nhất, chất liệu mềm mại, vô cùng thoải mái.

Bày biện hai bàn rượu, nam nữ tách ra, Phượng Nghi Tử Hằng và cả sư bá bọn họ ở phòng ngoài, ta và sư cô còn có Trương tiền bối ở trong phòng, Tiểu Thương và hai tiểu hài tử khác chạy tới chạy lui, Hôi Đại Mao vẻ mặt ánh hồng lo liệu trong ngoài, hắn mặc bộ áo choàng ngắn màu mận chín, chỗ hông thắt lụa đỏ, vừa nhìn còn có vẻ hớn hở hơn cả tân lang quan.

“A? Sao lại không ăn,” sư cô gắp một miếng măng cho ta.

“A, ta không đói lắm.” Ta cảm thấy mệt chết đi được, thật muốn nhổ hết tóc, đá bay giầy xuống, trước ngâm nước nóng xong nhào vòa giường, ngủ một giấc thật ngon.

Kết hôn thật sự là chuyện khiến người mệt mỏi, ấn cách nói của Phượng Nghi, đây đã là giản lược tất cả. Thế này đã lột da hành hạ người ta, nếu như không giản lược, vậy sẽ thế nào?

“Hắc. Tân nương tử có phải chờ không kịp hay không…” Trương tiền bối trêu ghẹo một 0câu.

Trử tiền bối lườm nàng một cái: “Ngươi lớn nhỏ là trưởng bối, nói chuyện điên điên khùng khùng như thế không trang nghiêm chút nào.”

“Hắc, ba ngày tân hôn không lớn nhỏ mà! Với cả, ta là nói thật, tân lang quan anh tuấn như thế, tân nương tử nóng ruột cũng là chuyện đương nhiên.”

Ta cả buổi chiều đều bị những lời này trêu đi chọc lại, bây giờ cũng đã mất cảm giác. Ta không ăn uống thuần túy là buổi chiều bụng đã bị lót nhiều lắm rồi.

Phượng Nghi ở bên ngoài hẳn là cũng bị trêu ghẹo. Dù sao ta nghe thấy sư bá cười ha hả. Tử Hằng cũng khẽ cười. Còn nữa, ngoài phòng, cũng có tiếng cười. Ngoài sân, hình như cũng có tiếng cười.

Ta không ăn cái gì, lại bị nàng chuốc mấy chén rượu. Rượu này vẫn là Tam Lục tặng ta đấy. Thế nhưng nàng hôm nay lại không đến.

“Được rồi được rồi, chuốc tân nương tử say mèm, tân lang nhất định sẽ mất hứng, tên lòng dạ hẹp hòi kia, sẽ mang thù.” Sư cô bọn họ nói cười như vậy, ta chỉ biết cười ha ha theo.

Dường như mọi thứ xung quanh đều trở nên mông lung, sư cô bọn họ vừa trêu ghẹo vừa rời đi. Khắp nơi đều là màu đỏ sáng rõ mà ấm áp. Ta cũng không biết mình bị đưa về tân phòng như thế nào, đám nhện chuẩn bị một thùng nước nóng lớn, ta ngâm cả người mình bên trong, ta cảm thấy ta giống như một miếng mạch nha, trong nước ấm áp, tan thành một bãi nước đường, ngay cả một ngón tay cũng lười động. Continue reading

WordPress #20: Nhạc

Nội dung

Hẳn các bạn đều biết một cách để chèn nhạc lên WordPress. Đó là dùng Soundcloud. Nhưng dùng Soundcloud có một điểm khá là bất tiện. Đó là nó giới hạn thời lượng của những bản nhạc được up lên. Không những thế, lỡ dính bài nào của các nghệ sĩ Anh hay Mỹ là coi như nó không cho up luôn. Vậy nên trong bài này, mình sẽ hướng dẫn các bạn đưa nhạc lên WordPress thông qua các trang khác.

Với các trang nghe nhạc online

Sau đây là hướng dẫn đối với các trang nghe nhạc online mà mình cho là thông dụng. Bao gồm: Zing MP3, NCT, Nhacso, Keeng. Song nếu bạn muốn đưa nhạc trong các trang khác lên thì các bạn cứ comment tên trang bên dưới, mình sẽ thêm code cho bạn.

Bước 1: Mở trang nhạc mà bạn muốn chèn vào WordPress
Bước 2: Tìm code HTML để nhúng/copy vào blog của bài hát đó. Các code này bắt đầu và kết thúc bởi cặp dấu < >
Bước 3: Sửa code vừa tìm được theo hướng dẫn ở đây. Các thông số về chiều rộng và chiều cao bạn có thể tùy biến
Bước 4: Dán đoạn code sửa vào bài viết

Ví dụ nhận được khi dùng code sửa:

Với Box

Sử dụng Box sẽ tiện hơn nếu bạn muốn tự up file mp3 lên hay đơn giản là không muốn đưa nó lên các trang nghe nhạc online vì lí do nào đó chẳng hạn.

Bước 1: Up file mp3 lên Box
Bước 2: Bấm vào mũi tên ở cuối file, chọn Share -> Embed file in your site
Bước 3: Copy phần link swf trong Embed code nhận được, thay vào vị trí tương ứng bên dưới. Ví dụ:
- Đoạn code nhận được sẽ có dạng như thế này:

- Đoạn code sửa:

[gigya src="https://www.box.com/embed/ofxir6fbpxkfrwa.swf" width="466" height="400"]

Bước 4: Dán đoạn code sửa vào bài viết

Ví dụ nhận được khi dùng code sửa:

http://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 13

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tam chương

Lưu tướng quân không có lo lắng về tính mạng, chỉ ngất đi, sau lại hít chút khói bụi, thế nhưng tìm khắp tro tàn của lều trại, đều không tìm được bản đồ lăng Diễm đế Nguyễn Tố Tuyết đặt ở chỗ hắn, mảnh vải kia trải qua xử lý đặc biệt không sợ nước lửa, sẽ không bị hủy bởi biển lửa, nhưng trên người Yên Vân Liệt cũng không có, bất quá may mà bản vẽ cơ quan vốn cũng không ở chỗ Lưu Bình.

So với Lưu Bình, tình huống của Đông Ly Mộ Vân trái lại còn tệ hơn…

“A ách — “

Kèm theo một trận tiếng vang da thịt đốt trọi, mũi đao đốt đỏ khêu, nửa con sâu đen nhánh rơi “xoảng” trên mặt đất, còn đang giãy dụa nảy lên, Nguyễn Tố Tuyết vội vàng vẩy dầu hỏa, dùng hỏa chiết tử đốt. Con sâu kia kịch liệt giãy dụa trong ngọn lửa, cuối hóa thành một cục cháy đen, toát ra mùi tanh hôi nồng đậm, cổ trùng thiêu cháy như vậy trên mặt đất có mấy con.

Lăng Thanh giơ tay lên lau mồ hôi trên trán, nhưng tóc mái cùng tóc mai sớm đã mướt mồ hôi, “Đông Ly đại ca, lại nhịn một chút, không còn mấy con…”

Cả người Đông Ly Mộ Vân giống như là vớt lên từ trong nước, máu tươi trên lưng và cánh tay nhễ nhại, sắc mặt tái nhợt, môi sớm đã mất màu máu, nhưng thần trí vẫn còn duy trì thanh tỉnh.

Hắn quay lại, khóe miệng hơi nhếch lên, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, để cho Lăng Thanh yên tâm, nhưng thanh âm nói chuyện yếu ớt suy nhược, hiển nhiên là đang miễn cưỡng chống đỡ, “Không sao, Lăng Thanh ngươi tiếp tục… Chút đau ấy đại ca cũng không thể nhịn, chẳng phải làm cho ngươi chê cười?”

Lăng Thanh nhấp môi, lại hơ chủy thủ trong tay trên lửa, sau đó đâm xuống chỗ bả vai hắn, mũi đao vừa xoáy, cổ trùng chui xuống dưới da kia bị khoét ra.

Bắp thịt trên lưng Đông Ly Mộ Vân co rút lại, răng cắn đến vang lên “kèn kẹt”, thực sự nhịn không được mới trầm đục hừ nhẹ một tiếng, An Dương vương và Dần Hổ một người đè hắn một bên, lúc này cũng đều đầu đầy mồ hôi.

Yên Vân Liệt tuy là giáo chủ Thiên Tuyệt giáo, nhưng y nhưng cũng không hay dùng cổ, những cái mang trên người chính là “Dẫn Lộ”, “Phất Lan” các loại mà Lăng Thanh đã từng thấy, lại không ngờ cũng sẽ có cổ độc thế này, nếu như lúc đó không phải Đông Ly Mộ Vân cản trở thay mình, sợ rằng bản thân không có biện pháp để bảo vệ được mình và hài tử trong bụng chu toàn.

Thế nhưng bây giờ nhớ kỹ lại, Yên Vân Liệt lúc đó sao lại có cử động như vậy? Y hẳn là thấy rõ mình…

Lại tốn một chốc mới lấy cổ trùng trên người Đông Ly Mộ Vân xuống, bôi thuốc, băng bó kỹ vết thương.

Đông Ly Mộ Vân đã mất đi ý thức, Nguyễn Tố Tuyết đang muốn gọi người cùng nhau giúp dời Đông Ly Mộ Vân lên trên giường, Lăng Thanh vươn tay đỡ, không ngờ An Dương vương trực tiếp bế ngang Đông Ly Mộ Vân lên.

Gút mắc giữa An Dương vương và Đông Ly Mộ Vân Lăng Thanh đã sớm biết, từ trong câu chữ nghe trộm được khi ấy, hắn cảm thấy hẳn là An Dương vương xuất phát từ mục đích nào đó, lấy an nguy tính mạng của mình uy hiếp Đông Ly Mộ Vân nghe theo y, có thể “Cập Đệ” hạ trên người mình lúc đó cũng là vì vậy.

Nhưng… sự quan tâm An Dương vương có khi vô tình hay cố ý biểu hiện ra đối với Đông Ly Mộ Vân, lại khiến hắn hoài nghi suy đoán đó.

Lăng Thanh đang cúi đầu thu dọn đồ đạc, đột nhiên một bình thuốc được đưa tới trước mặt mình, ngẩng đầu, phát hiện là Nguyễn Tố Tuyết.

Nguyễn Tố Tuyết vươn tay ra hiệu phía ngoài, “Ta nghĩ y bây giờ cần cái này hơn… Vết thương của các tướng sĩ đều không nguy hiểm đến tính mạng, nghiêm trọng một chút chính là gãy chân, so sánh thì, ngươi ra tay rất nặng.”

Lăng Thanh đưa tay nhận bình thuốc ấy, sau đó miết trong tay, nhìn mặt đất trước người ngẩn ra.

Lúc đó một lòng muốn Yên Vân Liệt đang dưới trạng thái điên cuồng tỉnh táo lại, liền không bận tâm đến phương pháp, sau đó Yên Vân Liệt bị giam giữ giám thị, mà hắn thì vội vàng xử lý vết thương trên người Đông Ly Mộ Vân, vẫn không để ý đến y. Bây giờ nhắc đến, thoáng có chút lo lắng, nhưng lại phát hiện mình không biết phải đối mặt y như thế nào.

Nguyễn Tố Tuyết lại nói, “Hiện tại tìm không được bản đồ Lưu Bình giữ, mặc dù không có bản vẽ cơ quan sẽ tăng phiêu lưu, nhưng không dám xác định người lấy được bản đồ có thể chỉ dựa vào cái này liền đi xuống lăng mộ hay không.”

Lăng Thanh phục hồi tinh thần lại, “Tỷ tỷ, ý của ngươi là…?”

“Chúng ta có lẽ cần xuống lăng một lần.”

Theo Nguyễn Tố Tuyết bọn họ đi ra khỏi doanh trướng của Đông Ly Mộ Vân, lúc này bên ngoài trời đã sáng choang, một đêm ầm ĩ, ngoại trừ tướng sĩ tuần tra, những người khác người chữa thương thì chữa thương, người nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, lửa trại dập tắt bốc khói xanh phất phơ.

Lăng Thanh hơi hí mắt, thích ứng ánh sáng phía trước, Tiết Ký Phong cách đó không xa nhìn thấy hắn, chạy tới.

“Đông Chu vương không sao chứ… Ai, cẩn thận.” Tay Tiết Ký Phong tóm lấy, từ trên tay áo Lăng Thanh sờ xuống cái gì, ném xuống đất thật mạnh, “Một con cá lọt lưới này.”

Lăng Thanh nhìn sang, phát hiện bị Tiết Ký Phong ném xuống đất chính là một con rết chân xanh đầu vàng, Tiết Ký Phong một cước giẫm lên, bộ phận lộ ra ngoài ủng của con rết ra sức xoay loạn, cao cao ngước đầu, thoạt nhìn rất buồn nôn, nghĩ đến là vừa rồi lúc giúp Đông Ly Mộ Vân rút cổ núp ở đâu đấy không thể tìm ra, sau đó dính lên tay áo hắn ra theo.

Lăng Thanh chỉ cảm thấy trong bụng cuồn cuộn, nhíu chân mày che miệng lại đi sang một bên.

“Lăng Thanh, ngươi không sao chứ?”

Lăng Thanh lắc lắc đầu, “Tiết đại ca, ngươi bị thương không nhẹ, không thích hợp ra đây đi loạn.”

Tiết Ký Phong giơ tay lên xoa xoa ngực, “Đau thì còn có chút đau, bất quá cũng không có gì quan trọng, ngươi muốn ta nằm ở nơi đó bất động mới thật là muốn mạng của ta.”

Lăng Thanh chỉ thản nhiên mỉm cười đáp hắn, thế nhưng cay đắng tràn đầy cuồn cuộn dâng lên trong miệng, đè cũng đè không xuống. Continue reading

Bàn Ti động 38 hào – Chương 172+173

Bàn Ti động 38 hào

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Hai chương ^^

Đệ nhất thất nhị chương – Thành thân

Nắm lấy tay người.

Bên nhau đến già.

Trong mộng của ta, lại thấy hoa đào đầy trời ấy.

Chúng ta cứ như vậy nắm tay, cách cửa sổ, đứng đến tận nửa đêm.

Được, vốn Thải Mai sư cô đã sớm nói tám trăm lần phải ngủ sớm dậy sớm dưỡng tốt tinh thần, như thế rất tốt, ta cảm giác còn chưa có nằm xuống được bao lâu, mơ một giấc mộng hoa đào…

Sau đó chính là một trận tiếng huyên náo đánh thức ta. Continue reading

Bàn Ti động 38 hào – Chương 171

Bàn Ti động 38 hào

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất thất nhất chương – Ngày mai ta sẽ gả cho chàng

Kiếp trước bạn bè kết hôn, ta cũng sáng sớm đi trang điểm cùng, sau khi chú rể tới ấy à, ta chỉ quản xách túi đồ trang điểm, cũng không phải làm gì khác, cảm giác kết hôn hẳn là một chuyện rất đơn giản –

Đó là ý nghĩ trước đây.

Ta bây giờ chỉ ngóng trông hôn lễ mau mau tới, ngày mồng tám tháng chạp sao lại xa xôi như thế…

Thế nhưng ngày mai chính là mồng tám tháng chạp, ta lại căng thẳng.

Ngày mai, ngày mai… A, hôm qua hôm kia nghĩ tới ngày mồng tám tháng chạp còn cảm thấy rất xa xôi, vì sao bây giờ thoáng cái đã dồn đến trước mắt rồi?

Ta cả ngày đều có chút mất hồn mất vía, mở ngăn kéo ra lại quên mất mình muốn tìm cái gì, rõ ràng tóc sớm chải xong rồi, vẫn cầm lược khoa tay múa chân mấy lần, lúc ăn cơm lại, khụ, trong bát đã sớm không, ta còn và mấy miếng, Hôi Đại Mao che miệng cười trộm, lấy bát của ta đi: “Sư phó, ta lại xới cho ngươi bát nữa.”

“A, không cần, ta ăn no rồi.”

Đến khi buổi sáng ta lần thứ N vòng quanh trong phòng, Thải Mai sư cô cũng nhịn không được

“Tiểu Đào nhi à, con có phải chờ không kịp hay không?”

Ta ngẩn ngơ còn quên phản bác, Trử tiền bối mấy người bọn họ cười ha ha, ta hoàn hồn mặt nóng bừng lên.

Trương tiền bối nói: “Được rồi, mấy người các ngươi không hiền hậu, trong lòng Tiểu Đào nhi không yên, các ngươi cũng đừng chỉ chế giễu, Tiểu Đào à, con thật ra không cần sợ. Phượng Nghi và con cũng không phải chưa gặp mặt đã kết hôn, ngay cả đối phương trông tròn hay dẹt cũng không biết, tân nương tử như thế mới phải sợ, con có cái gì mà sợ? Nếu như Phượng Nghi dám đối xử không tốt với con, con cứ đánh nó. Nó nếu bắt nạt con, con cứ nói cho chúng ta biết, chúng ta cho con chỗ dựa!”

Ta vừa mắc cỡ, vừa thật sự cảm động.

“Nói thật ra ta còn có chút ghen tị với nha đầu Tiểu Đào đấy.” Trương tiền bối vừa chỉnh tay áo cưới vừa nói: “Nhớ năm nào ta cũng chuẩn bị cho mình áo cưới, kết quả chuẩn bị nhiều năm như vậy, nhưng gả chưa thành.”

“Được rồi. Dù sao ngươi cũng đã tuổi tác thế này rồi cũng không thể tái giá, lấy ra cho cháu dâu mặc, có gì mà luyến tiếc.”

“Đúng vậy. Ai bảo ta lúc còn trẻ không gặp phải lang quân tốt chứ!”

Mấy người bọn họ hi hi ha ha, tâm tình của ta cũng chậm rãi trầm tĩnh lại.

Bên ngoài tựa hồ có tiếng người huyên náo cách sân rất gần. Khách khứa hẳn là chưa tới đây mới đúng, ta bảo một con nhện ra xem thử, nàng rất mau trở lại: “Tỷ tỷ, là mấy vị khách nhân, đòi gặp tân nương tử đấy. Đại Mao ca đang khuyên, ừm, có điều bọn họ dường như…”

Thải Mai sư cô vụt đứng dậy: “Ai mắt không mở như thế hả? Tân nương tử muốn gặp là gặp? Ta đi xem thử!”

Nàng phất tay áo liền đi, các vị tiền bối cười hì hì cũng đi theo xem náo nhiệt.

Ta đoán chừng, bọn họ vừa đi, náo nhiệt này e rằng sẽ càng xem càng náo nhiệt.

Ai, ngày mai ta sẽ thành thân với Phượng Nghi? Vậy, ta về sau cũng không phải là đại cô nương, phải đổi thành nàng dâu nhỏ?

Suy nghĩ một chút, thật sự cảm thấy rất không chân thực. Continue reading

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 12

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhị chương

Sau khi dùng xong bữa tối, mấy vị phó tướng đều tụ tập trong doanh trướng chủ tướng thương thảo bước đối sách tiếp theo. Thống soái người Liêu bị Yên Vân Liệt bắn chết, nhưng người Liêu lại không có ý đồ lui binh.

“Mất chủ tướng chẳng qua là một đám binh tán loạn, không đáng để sợ!” Dần Hổ kết luận.

Nhưng bị Đông Ly Mộ Vân bác bỏ, “Ta lại không cho là như vậy, bọn họ lần này phía sau có ma giáo nâng đỡ, hiện tại không có chủ soái còn không lui binh, hiển nhiên còn có ý đồ.”

Dần Hổ không phục cách nói này của hắn, “Ý đồ gì? Đã không còn người chỉ huy đánh trận còn có thể có ý đồ gì? Không phải là đều coi trọng mỹ nhân xông vào trong doanh địa ngày đó thôi sao? Nhắc tới cũng phải, chỗ người Liêu tìm được mỹ nhân da mỏng thịt mềm như thế? Chậc chậc chậc, đáng tiếc là nam nhân, nếu không ta cũng đoạt đi sưởi ấm giường.”

“Dần tướng quân…” Nguyễn Tố Tuyết lên tiếng, ý bảo hắn không nên lại tiếp tục nói bậy, như thế, Dần Hổ lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng, Nguyễn Tố Tuyết lại chuyển hướng Đông Ly Mộ Vân, “Ý nghĩa của Đông Chu vương… là bọn chúng còn ngấp nghé gì đó, vì vậy mới chậm chạp không chịu lui binh?”

Đông Ly Mộ Vân gật gật đầu, “Đối với bọn chúng mà nói, chinh chiến nhiều năm với chúng ta nhưng vẫn còn giằng co chẳng được, không bằng dùng phương pháp đó, thiên hạ Trung Nguyên mà mất, còn có ai ngăn cản được bọn chúng?”

Chuyện lăng Diễm đế và chín đỉnh chỉ có số ít người biết được, vì vậy Đông Ly Mộ Vân cũng không nói quá rõ ràng.

Nguyễn Tố Tuyết lui mấy viên phó tướng, chỉ lưu lại Lăng Thanh cùng Đông Ly Mộ Vân, hỏi, “Ở đây đã không có người ngoài, ta nói chuyện cũng không cần che che giấu giấu, Đông Chu vương, ta hỏi ngươi một câu, có muốn đáp hay không, cũng không ép ngươi.”

Thấy Đông Ly Mộ Vân gật đầu, Nguyễn Tố Tuyết nói tiếp, “Ngày đó chuyện Vũ Hoàn sơn, có phải là ngươi và An Dương vương âm thầm an bài hay không? Bản đồ lăng Diễm đế và bản vẽ cơ quan, trên tay ngươi có phải cũng có một phần?”

Lăng Thanh chấn động, không ngờ Nguyễn Tố Tuyết lại đưa ra câu hỏi giống như Yên Vân Liệt.

Yên Vân Liệt vẫn còn có thù hận với Đông Ly Mộ Vân, y đã không chỉ một lần nhắc nhở mình, không nên dễ tin Đông Ly Mộ Vân, chuyện phát sinh ngày ấy trên Vũ Hoàn sơn, người được lợi lớn nhất chính là Đông Ly Mộ Vân cùng An Dương vương, nói không chừng đây hết thảy chính là bọn họ an bài, để lấy được phần bản vẽ cơ quan lúc đó còn đang trong tay mình.

Cho dù biết “Cập Đệ” trên người mình là Đông Ly Mộ Vân hạ, thế nhưng hắn và Đông Ly Mộ Vân quen biết nhiều năm như vậy, ra sống vào chết cũng mấy lần, hắn nguyện ý chờ Đông Ly Mộ Vân chính miệng thẳng thắn chuyện này với mình, nhưng thủy chung không muốn tin trong lòng Đông Ly Mộ Vân có dã tâm, thậm chí cũng mơ ước vị trí cao cao tại thượng ngồi ôm thiên hạ ấy.

Biểu tình trên mặt Đông Ly Mộ Vân hơi biến hóa, nhưng giọng điệu mở miệng cực kỳ bình tĩnh, nghe không ra chột dạ và hoảng loạn gì, “Không dối gạt Kỳ phu nhân, bản vẽ cơ quan quả thật bị An Dương vương vẽ lại một phần, nhưng không ở chỗ ta, An Dương vương có dụng ý khi làm vậy của hắn, lúc đó ta không có quyền can thiệp hắn.”

Nguyễn Tố Tuyết nghe xong cũng không quá để ý, “Đây vốn chính là thứ của Triệu gia, làm liên lụy tới nhiều người như vậy của Kỳ gia ta, Triệu U hắn muốn cầm thì cầm cũng tốt, sau này cũng đừng để người Kỳ gia đền mạng trông là được.”

Thật ra Lăng Thanh cũng vẫn cảm thấy An Dương vương người này kỳ quái, rõ ràng cách cái vương vị này xa một bước, lại chắp tay cho cháu gã, nhưng lại nắm chặt hoàng quyền trong tay mình, làm cho hoàng đế trên đế vị kia thành một con rối, gã rốt cuộc đang nghĩ cái gì?

Bất quá lúc này không phải lúc quản điều đó, Lăng Thanh hỏi Nguyễn Tố Tuyết, “Tỷ tỷ, chúng ta có nên xuống lăng Diễm đế xem thử hay không, nếu như thứ kia thật sự ở nơi đó…”

Nguyễn Tố Tuyết giơ tay lên lắc lắc, “Không nên đi xuống, cũng không thể đi xuống, nếu như bọn chúng thật sự đến vì chín đỉnh trong lăng Diễm đế, như vậy đến bây giờ còn chưa hành động chỉ sợ là không biết cũng không dám đi tìm lăng Diễm đế, nếu như chúng ta đi, chẳng phải là dẫn đường cho bọn chúng?”

“Vậy tỷ tỷ, vật của ngươi…” Lăng Thanh nghĩ, chủ soái người Liêu đã mất, lại không có cách nào đi lăng Diễm đế, hiện nay cơ hồ như bị buộc tới tuyệt lộ, nói không chừng đang âm mưu muốn cướp đoạt hai bức vẽ này, nếu thật như vậy, Nguyễn Tố Tuyết chẳng khác nào thân trong nguy hiểm, huống hồ lúc trước đã có người từng dạ tập doanh trướng chủ soái.

Nguyễn Tố Tuyết lại tỏ ý hắn không nên lo lắng, “Dù cho tìm đến ta, cũng tìm không được thứ bọn chúng muốn…” Continue reading