Thần phục – Chương 17

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 17 – Đờ mờ cả nhà anh

Xung quanh lại lần nữa một mảnh yên tĩnh, sau đó, tất cả bảo tiêu đều nghe thấy tiếng rống giận dữ rát cổ bỏng họng của nam yêu tinh: “Người đều chết hết?! Còn không kéo con điên này ra cho gia?”

Đám bảo tiêu trong nháy mắt kịp phản ứng, gấp rút xông tới, nhấc thẳng Triển Tiểu Liên lên, có người muốn đi đỡ nam yêu tinh, kết quả nam yêu tinh một cước đá qua: “Cút!”

Ai cũng không dám chạm vào nam yêu tinh, hắn là tự mình chậm rãi đứng dậy, tựa hồ có chút không khoẻ, sau khi đứng lên, Triển Tiểu Liên liền nhìn thấy hắn giơ hai tay, bộ dáng như trên tay có phân, chính là không buông xuống, sau đó hắn chậm rãi cúi đầu, từ từ quan sát một thân bụi đất và hai tay mình, còn dừng lại một chút tại bộ phận trọng điểm của chính hắn, lại chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Triển Tiểu Liên, tay treo giữa không trung từ từ cong thành động tác chỉ người, chỉ chỉ về phía Triển Tiểu Liên đang mở mắt to kinh hoàng, nụ cười yêu khí tràn lan, nói hai chữ: “Giỏi lắm!”

Triển Tiểu Liên muốn khóc, cô không phải cố ý, thực sự không phải cố ý, thật ra cô vốn là muốn quỳ xuống trước mặt hắn xin tha, để giữ được lưỡi của cô, cô cảm thấy biến thái đến trình độ này trước mặt tuyệt đối cần cô hao hết sức mới có thể giữ được lưỡi, cô là thật lòng thật dạ muốn giữ lại cái lưỡi, sau đó đụng cái đầu cho vị đại gia này là dàn xếp ổn thỏa, kết quả sức mạnh không khống chế được, thành ra bổ nhào. Miệng Triển Tiểu Liên run cầm cập, nước mắt lộp bộp chảy xuống: “Gia, ngài đại nhân đại lượng, tha tôi lần này đi, tôi thực sự không phải cố ý, tôi là quá căng thẳng quá xúc động…”

Bên cạnh nam yêu tinh đã có người nhanh nhẹn đưa cho hắn khăn mặt trắng tinh, nam yêu tinh lấy khăn mặt qua lau tay, từng chút từng chút, ngay cả kẽ ngón tay cũng không bỏ qua, Triển Tiểu Liên cảm thấy động tác hắn lau tay cũng rất biến thái, có bẩn như vậy sao? Một cái khăn mặt còn không tính, liên tục lau ba cái khăn mặt mới dừng tay. Mà người phụ nữ vừa rồi chơi rung xe với nam yêu tinh cũng xuống xe, nửa quỳ trên mặt đất, lộ ra nửa ngực và bắp đùi trắng bóng, giúp nam yêu tinh phủi bụi trên ống quần hắn, từng chút từng chút, nhìn tựa như vợ của con quỷ con.

Nam yêu tinh lau tay xong, người phụ nữ kia cũng đứng lên, tự động ngoan ngoãn đứng phía sau nam yêu tinh, nam yêu tinh làm mình sạch sẽ xong mới nhớ ra bên này còn có đầu sỏ gây nên, vươn tay về phía Triển Tiểu Liên vẫy tay với người đang kéo cô, hai người kia vội vàng đưa Triển Tiểu Liên đến trước mặt hắn, nam yêu tinh nhìn hai bên một chút, lập tức có người đưa tới một cái ống sắt cho hắn, hắn một tay cầm ống sắt, vỗ hai cái lên tay kia: “Gia giải thoát một chút cho con bé đó, chặt đứt tay chân nó, sau đó tuốt cuống lưỡi nó, xem móng vuốt đê tiện của nó còn dám đụng loạn vào thứ không nên đụng vào hay không…”

Cánh tay Triển Tiểu Liên bị người ta cưỡng ép nâng lên, cây gậy trong tay tên biến thái ấy ra dấu phía trước phía sau trên cánh tay nhỏ bé của cô, dường như đang nghiên cứu đánh xuống từ góc độ nào dùng ít sức hơn, Triển Tiểu Liên vừa thấy, bắt đầu giãy dụa khóc lớn: “Đừng mà! Yến gia, Yến đại gia! Ngài xem… xem, xem… xem xem xem…” Triển Tiểu Liên dừng một lúc, xem cái gì đây? Cô mở to mắt sửng sốt một hồi lâu, mắt thấy gậy sắt trong tay biến thái kia sắp đập xuống, lập tức khàn cả giọng kêu lên: “Yến gia, ngài xem tôi ái mộ ngài bao nhiêu năm đáng thương biết mấy, tạm tha tôi lần này đi, ngài tuốt lưỡi đánh gãy tay chân tôi, tôi lấy cái gì mà ái mộ ngài chứ! Tôi cũng thầm mến ngài thật nhiều năm rồi, ngài không thể tổn thương tấm lòng người ái mộ của ngài như vậy, tôi cam đoan về sau không bao giờ xuất hiện trước mặt lão ngài nữa, tôi cam đoan về sau chỉ lén lút ái mộ ngài thôi…” Continue Reading

Ma đầu – Chương 34

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập tứ chương – Tắm chung

Tiểu Trúc thấy hai người cách chưa đến bốn năm bước, Lạc Thịnh Vũ nói: ”Biết thân phận của ta đều đã chết. Nhưng ta tán thưởng võ công lòng can đảm và sự hiểu biết của ngươi…”

Người nọ lại là ngửa đầu cười to, tiếng cười không dứt, bỗng nhiên vai phải trầm xuống, Đoạn Thủy rút cái “xẹt”, bổ về phía Lạc Thịnh Vũ.

Lạc Thịnh Vũ lui về phía sau hai bước, dễ dàng liền né đi. Người nọ tựa hồ bị thương quá nặng, một kích không nặng đột nhiên ngã về phía sau.

Tiểu Trúc cả kinh ngay cả giọng nói cũng khàn đi, phía sau người nọ chính là vách đá, lúc này thân ảnh màu lam ấy giống như là một mảnh lá tàn, lơ lửng rơi xuống dưới.

Lạc Thịnh Vũ tựa hồ cũng không ngờ, vọt qua muốn kéo gã. Nhưng người nọ lại tránh né, Lạc Thịnh Vũ lật tay một phen tóm lưỡi kiếm Đoạn Thủy, máu màu đỏ tươi thoáng cái liền trào ra, chọc đau mắt người ta.

Người nọ đeo mặt nạ, căn bản nhìn không ra sắc mặt thần thái, cặp mắt phượng ấy lại chứa ý cười quỷ dị. Hắn khẽ buông tay, lại bỏ qua Đoạn Thủy, chỉ trong nháy mắt thân ảnh kia đã biến mất không thấy.

Trái tim Tiểu Trúc mắc kẹt ở cổ họng, hắn chỉ cảm thấy người ngã xuống ấy chính là mình, cả người run rẩy, sợ tới mức mở mắt.

“Ngươi rốt cuộc tỉnh!”

Tiểu Trúc thấy được tiêu cự thì nghe được thanh âm Lục Hoàn cất cao, bộ dạng giống như là vô cùng vui mừng.

“Đừng đứng lên, ta đi tìm trang chủ lại đây.” Lục Hoàn vội vã đè vai hắn lại không cho hắn dậy, sau đó rất nhanh xoay người đi ra ngoài.

Toàn thân Tiểu Trúc cũng không có khí lực, đành phải nằm không nhúc nhích, ý thức và phản ứng vẫn còn hơi chậm. Hồi tưởng nửa ngày mới nhớ mình là dựa vào trong lòng Lạc Thịnh Vũ ngủ thiếp đi, mơ một giấc mộng kỳ quái, sau lại bị làm cho tỉnh lại. Nhưng không biết vì sao ngủ một giấc lại từ trên xe ngựa chạy đến gian phòng này, hơn nữa thân thể càng thêm mỏi mệt.

Sau khi Lục Hoàn ra ngoài rất nhanh đã nghe thấy một trận tiếng bước chân bên ngoài, cửa phòng bị đẩy ra cái “két”, người tới không phải Lạc Thịnh Vũ còn có thể là ai?!

Lạc Thịnh Vũ qua đây ngồi ở đầu giường hắn, mu bàn tay áp lên trán hắn thử nhiệt độ, nói: ”Cuối cùng đã hết sốt.”

Tiểu Trúc hoảng hốt một trận, đã nghe Lạc Thịnh Vũ lại hỏi hắn, ”Còn khó chịu ở đâu? Có muốn ăn ít thứ hay không?”

Tiểu Trúc lắc lắc đầu, trong cổ họng khô như muốn nứt ra. Lạc Thịnh Vũ hiểu ý, bưng chén nước trà từ trên bàn qua, một tay đỡ hắn dậy, để hắn tựa lên người mình, cho hắn uống một ngụm nước.

“Thân thể không thoải mái sao lại không nói, ngươi ở trên xe đã bất tỉnh, làm ta hoảng sợ.” Lạc Thịnh Vũ kéo chăn đắp kín cho hắn, ôm cả người cả chăn vào trong ngực.

“Ta bất tỉnh…?” Tiểu Trúc chớp mắt, hắn cho là mình chỉ ngủ… Có chút ngượng ngùng cười cười, thân thể của chính mình sao lại không còn dùng được như thế.

Lạc Thịnh Vũ nhìn hắn thản nhiên cười, sắc mặt rất trắng, môi là màu hồng nhàn nhạt, mặc dù cả khuôn mặt mặt đều là thần sắc bị bệnh, lại có vẻ cực kỳ đáng yêu, còn có chút thẹn thùng. Không khỏi cũng cười cười, cúi đầu ghé vào lỗ tai hắn nói: ”Cũng trách ta đêm hôm đó muốn quá mức, không ngờ ngươi không chịu nổi, ngày hôm sau lại gấp rút lên đường. Ngươi đây một lần bệnh ngủ hai ba ngày, thật sự làm khó ta.”

Tiểu Trúc ngẩn người, sau khi hiểu ý tứ của y, gương mặt lập tức đỏ lên.

Lạc Thịnh Vũ lại càng cười ha ha, nói: ”Đừng thẹn thùng, lát nữa ta còn phải bôi thuốc lau người cho ngươi, đến lúc đó mới thẹn thùng vẫn còn kịp.”

Tiểu Trúc cúi đầu muốn vùi mặt vào trong chăn, nhưng tình cảnh hiện tại của hắn như vậy mà nhìn, lại giống như là chôn mặt trong ngực người ta, ngược lại như là làm nũng.

Lạc Thịnh Vũ hôn hôn tóc hắn, nói: ”Đợi một lát ăn xong ta giúp ngươi múc nước lau lau người nhé.”

“Không… Không cần.” Tiểu Trúc vội vàng lắc đầu, nghĩ tới lời của Lạc Thịnh Vũ hắn liền mặt đỏ quẫn bách, ”Ta tự lau là được rồi.” Có điều trên người nhớp nháp đích thực rất khó chịu…

“Ừ, vậy ta đỡ ngươi mặc bộ quần áo lại đi.” Lạc Thịnh Vũ ngược lại tựa như rất dễ nói chuyện, khoác bộ quần áo vào cho hắn. Continue Reading

Ma đầu – Chương 33

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập tam chương – Mộng mà không phải mộng

Hắn sợ hãi sắc mặt lập tức liền trắng, tóm chặt Lạc Thịnh Vũ. Thạch động này không tính là quá cao, Lạc Thịnh Vũ nửa đường mượn lực đệm một cái liền ổn định rơi xuống, trong lúc này chưa quá thời gian chớp mắt.

Tiểu Trúc nhất thời chưa kịp hồi thần, hắn có thể nhìn thấy phía trước có ánh sáng nhẹ, màu vàng, hẳn là cây đuốc Lam Y cầm. Ánh mắt nhất thời giống như mất tiêu cự, ánh sáng của cây đuốc kia từ một biến thành hai, hai vỡ ra bốn. Trong lỗ tai cũng là tiếng vang ong ong, giống như là đao kiếm đánh nhau, không khỏi rùng mình một cái.

“Sợ sao? Không có việc gì.”

Tiểu Trúc bỗng nhiên nghe thấy thanh âm nhẹ nhàng của Lạc Thịnh Vũ bên tai, tựa hồ còn đang vỗ vỗ phía sau lưng mình, hắn mới phát hiện chính mình ngẩn người, hai tay còn nắm chặt quần áo Lạc Thịnh Vũ, giống như là treo trên người người ta, lập tức xấu hổ, ”Ta không sao…”

“Đi phía trước đi.” Lam Y có chút không kiên nhẫn, cây đuốc lung lay một cái, liền nhấc trường kiếm đi về phía trước.

Lạc Thịnh Vũ lại vỗ vỗ lưng Tiểu Trúc, dắt tay hắn, nói: ”Đi thôi. Cẩn thận một chút.”

Lối đi phía dưới quan tài đá không tính là nhỏ hẹp, có thể để hai người dáng người trung bình song song đi qua, tường đá bốn phía đúc vô cùng tinh tế, đều là trượt không lưu tay. Lam Y đằng trước và Lạc Kiến Bắc đằng sau đều cầm bó đuốc phát ra ánh sáng vàng lảo đảo, Đoạn Thủy kiếm ngang hông Lạc Thịnh Vũ mặc dù chưa ra khỏi vỏ, lại vẫn có thể nhìn thấy màu lam lúc ẩn lúc hiện, trong thạch động lại càng thêm quỷ dị.

Lối đi rất dài, không biết khi nào thì có thể đi đến cuối, mấy người đi cũng không nhanh, để ngừa có mai phục ám khí các loại. Tiếng bước chân trong thạch động có vẻ cực kỳ rõ ràng, tiếng vọng nghe qua tựa như phía sau bọn họ còn đi theo người khác, khiến Tiểu Trúc có chút sởn tóc gáy, muốn quay đầu nhìn, lại không có dũng khí.

Chính lúc này Lam Y đằng trước đột nhiên “A?!” một tiếng, dọa Tiểu Trúc run cầm cập.

Lạc Thịnh Vũ dùng sức nắm, nói: ”Phía trước có phải không có đường hay không?”

“Hình như là đến ngõ cụt.” Lam Y vươn tay sờ sờ trên tường phía trước, giống như tường hai bên trái phải, đều là đá mài cực kỳ rực rỡ, lành lạnh. Lấy cây đuốc chiếu có thể thấy rõ ràng, ngay cả một khe hở cũng không có, ”Không giống như là có ngăn ngầm cửa đá các loại…”

“Chẳng lẽ là đi sai? Vừa rồi tối như thế, không nhìn thấy không kỳ quái.” Lạc Kiến Bắc sửng sốt, quay đầu nhìn nhìn, mặc dù mắt quen với bóng tối, nhưng trong lối đi thật sự quá tối, quay lại nhìn, cũng chỉ có thể nhìn thấy thứ trong vòng mười bước, trống rỗng, căn bản chính là đi một mạch.

Lạc Thịnh Vũ lắc đầu, nói: ”Dọc theo đường đi không có ngã ba.” Tạm dừng một lát nói, ”Cửa ngầm nếu không ở nơi này, chính là dọc đường ban nãy.” Nói xong sờ sờ chìa khóa kim loại trong tay áo, nếu không chìa khóa này lại dùng làm gì?

“Vậy phải tìm kiếm như thế nào?!” Lam Y vừa nghe lập tức nhíu mày, trái phải trên dưới lối đi đều có thể thiết kế cửa ngầm, lối đi dài như thế, bọn họ từng chút sờ soạng, không phải cùng hiệu quả như mò kim đáy biển.

Lam Y dứt lời lại chưa từ bỏ ý định đi sờ tường đá trước mắt, muốn nhìn ra cửa ngầm. Nâng tay dùng chuôi kiếm ra sức gõ tường đá, liền nghe tiếng “cốc cốc”, đột nhiên tại một chỗ có chút trống rỗng. Tay nàng run run, chân mày nhếch lên vui mừng, ”Nơi này là rỗng. Chúng ta đập vỡ nó xem thử, nói không chừng chính là con đường phía trước!”

Lạc Thịnh Vũ nhíu mày suy nghĩ một chút, Lam Y đã hưng phấn nâng kiếm đâm tới, chẳng qua là võ công của nàng mặc dù tốt, lấy một trường kiếm đập vỡ tường đá, vẫn là nói quá.

“Ngươi lui ra phía sau.” Lạc Thịnh Vũ phất phất tay, ra hiệu bảo Lam Y lui về phía sau. Đồng thời buông tay Tiểu Trúc ra, nói: ”Đứng ở đằng sau, cẩn thận bị thương.”

Tiểu Trúc gật gật đầu, xoay người lui về phía sau vài bước, lúc lại xoay qua liền thấy Lạc Thịnh Vũ rút Đoạn Thủy kiếm ra, ánh sáng màu lam có chút nhức mắt, thoạt nhìn mang theo khí tức lạnh lẽo.

Lạc Thịnh Vũ rút kiếm lật tay “xẹt” một tiếng, ánh sáng màu lam lạnh kia liền lập tức chìm vào bên trong tường đá. Khuôn mặt Lam Y vui vẻ, nghĩ phía trước quả nhiên là có đường.

Tiểu Trúc cũng mở to hai mắt, thần sắc trên mặt Lạc Thịnh Vũ lại không phải là vui mừng, bước lên một bước, nói: ”Làm sao vậy ?”

Lạc Thịnh Vũ phất tay khẽ quát một tiếng, ”Đều lui về phía sau!”

Thần kinh Lạc Kiến Đông nhảy dựng, ”Chủ tử?!”

“Đây không phải là cửa ngầm.” Continue Reading

Thần phục – Chương 16

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 16 – Bổ nhào cũng cần kỹ thuật

Triển Tiểu Liên rất sợ giống như lần trước tự dưng đụng phải tiếng sấm to xốc cô lên. Mắt nhìn sắp chạy vào đám người, kết quả thình lình trong đám người lao ra một người, chặn ngang kẹp cả người cô dưới cánh tay, hai cái chân nhỏ của Triển Tiểu Liên, quang vinh rời khỏi mặt đất. Triển Tiểu Liên rơi lệ đầy mặt, bí đao lùn khoai tây nhỏ gì gì đó, thật sự là tổn thương không chịu nổi.

Triển Tiểu Liên từ trong nách người ta cố gắng ngẩng đầu nhìn, cảm thấy nam yêu tinh hình như cực kỳ sợ chết, nhìn chỉ có mình hắn, thật ra xung quanh bất cứ lúc nào bất cứ nơi nào cũng đi theo một đám người lớn. Tựa như hiện tại, vừa rồi rõ ràng không có ai cả, cũng bởi vì cô, kết quả một đám người chẳng biết núp ở chỗ nào kia toàn bộ đều ló ra, ai ai cũng dáng người cao lớn, vừa thấy là biết không phải là kẻ dễ đối phó, Triển Tiểu Liên lau dòng lệ thương tâm, cô sao lại cứ xui xẻo như thế chứ?

Triển Tiểu Liên bị người đưa thẳng đến phía sau đuôi ô tô, hai chân lúc này mới có cơ hội chạm đất, bộ dạng Triển Tiểu Liên cũng đừng nhắc khó coi thế nào, hai bím tóc một bên xõa tung, một bên lởm chởm, tựa như người điên, kinh sợ vịn đuôi xe mà đứng, đi theo phía sau chính là người áo đen một tay liền chặn ngang nhấc cô rời mặt đất kia.

Cửa phía ghế lái phụ của chiếc xe con màu trắng bạc đột nhiên bị mở, sau đó trượt ra hai cái đùi ngọc trắng nõn, Triển Tiểu Liên xem mà nước miếng xoạch nhỏ lên trên xe con, cô vội vàng đưa tay lau, chờ cô lại muốn xem, hai cái đùi kia đã nhanh chóng rụt về. Cửa mở ra cũng không đóng lại, nửa phút sau đi xuống một người đàn ông, mặc một bộ quần áo lòe loẹt, bất nam bất nữ, nếu không phải là thân hình và khung xương ấy, chỉ nhìn mặt và quần áo, nhất định sẽ có người nói hắn là phụ nữ, có điều bây giờ người này trông tâm tình tựa hồ rất không tốt, bởi vì chuyện thứ nhất hắn xuống xe chính là đạp một cước vào người cách hắn gần nhất ra xa mấy mét, sau đó hai tay luồn vào trong tóc hung hăng nắm hai cái, một đôi mắt giống như yêu tinh đảo qua bốn phía, cuối cùng dừng trên người Triển Tiểu Liên.

Hô hấp của Triển Tiểu Liên cứng lại, tim treo trên cổ họng, gian nan nuốt nước miếng, cẩn thận nhìn hắn từng bước một đi tới, Triển Tiểu Liên không biết nam yêu tinh có nhớ cô hay không, trong lòng vẫn bồn chồn, lần này cô lại phá hủy chuyện tốt của hắn, vạn nhất hắn còn nhớ, liệu có thù mới hận cũ thêm một khối, lại muốn giết chết cô hay không chứ?

Trên đường Triển Tiểu Liên đến Thanh Thành bị lạnh, nước mũi đã bắt đầu chảy xuống, nam yêu tinh vừa tới gần, người đàn ông phía sau Triển Tiểu Liên còn căng thẳng hơn cả Triển Tiểu Liên, phản xạ có điều kiện đứng nghiêm cúi đầu rụt mông, cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại của mình. Có điều, bộ dáng nhếch nhác trời long đất lở quỷ thần khóc của Triển Tiểu Liên cuối cùng đoạt đi sự chú ý, nam yêu tinh một đường vuốt thân xe lại đây, đi chậm rì rì, sau đó dừng trước mặt Triển Tiểu Liên, dù sao người này lúc nào nhìn cũng không tử tế, tựa như người mẫu xe tựa vào trên xe, khóe mắt quét cô một cái, vươn một tay gõ thân xe “cộp cộp cộp”, không kiên nhẫn hỏi: “Thứ bẩn từ đâu ra ở đây vướng mắt gia?”

Triển Tiểu Liên nửa há miệng, vươn tay chỉ người áo đen phía sau, dùng sức hít nước mũi, nước mũi kia “rột” một cái đã bị cô hít vào, nam yêu tinh bởi vì một tiếng này toàn thân run lên, biểu tình trên mặt nhìn tựa như ăn phân. Triển Tiểu Liên cũng không để ý, chỉ quan tâm mau mau giải thích nói: “Tôi, tôi không muốn vướng mắt lão ngài, chủ yếu là hắn cản tôi lại…” Continue Reading