Tàng tình
- Tác giả: Nga Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thập tam chương
Lưu tướng quân không có lo lắng về tính mạng, chỉ ngất đi, sau lại hít chút khói bụi, thế nhưng tìm khắp tro tàn của lều trại, đều không tìm được bản đồ lăng Diễm đế Nguyễn Tố Tuyết đặt ở chỗ hắn, mảnh vải kia trải qua xử lý đặc biệt không sợ nước lửa, sẽ không bị hủy bởi biển lửa, nhưng trên người Yên Vân Liệt cũng không có, bất quá may mà bản vẽ cơ quan vốn cũng không ở chỗ Lưu Bình.
So với Lưu Bình, tình huống của Đông Ly Mộ Vân trái lại còn tệ hơn…
“A ách — “
Kèm theo một trận tiếng vang da thịt đốt trọi, mũi đao đốt đỏ khêu, nửa con sâu đen nhánh rơi “xoảng” trên mặt đất, còn đang giãy dụa nảy lên, Nguyễn Tố Tuyết vội vàng vẩy dầu hỏa, dùng hỏa chiết tử đốt. Con sâu kia kịch liệt giãy dụa trong ngọn lửa, cuối hóa thành một cục cháy đen, toát ra mùi tanh hôi nồng đậm, cổ trùng thiêu cháy như vậy trên mặt đất có mấy con.
Lăng Thanh giơ tay lên lau mồ hôi trên trán, nhưng tóc mái cùng tóc mai sớm đã mướt mồ hôi, “Đông Ly đại ca, lại nhịn một chút, không còn mấy con…”
Cả người Đông Ly Mộ Vân giống như là vớt lên từ trong nước, máu tươi trên lưng và cánh tay nhễ nhại, sắc mặt tái nhợt, môi sớm đã mất màu máu, nhưng thần trí vẫn còn duy trì thanh tỉnh.
Hắn quay lại, khóe miệng hơi nhếch lên, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, để cho Lăng Thanh yên tâm, nhưng thanh âm nói chuyện yếu ớt suy nhược, hiển nhiên là đang miễn cưỡng chống đỡ, “Không sao, Lăng Thanh ngươi tiếp tục… Chút đau ấy đại ca cũng không thể nhịn, chẳng phải làm cho ngươi chê cười?”
Lăng Thanh nhấp môi, lại hơ chủy thủ trong tay trên lửa, sau đó đâm xuống chỗ bả vai hắn, mũi đao vừa xoáy, cổ trùng chui xuống dưới da kia bị khoét ra.
Bắp thịt trên lưng Đông Ly Mộ Vân co rút lại, răng cắn đến vang lên “kèn kẹt”, thực sự nhịn không được mới trầm đục hừ nhẹ một tiếng, An Dương vương và Dần Hổ một người đè hắn một bên, lúc này cũng đều đầu đầy mồ hôi.
Yên Vân Liệt tuy là giáo chủ Thiên Tuyệt giáo, nhưng y nhưng cũng không hay dùng cổ, những cái mang trên người chính là “Dẫn Lộ”, “Phất Lan” các loại mà Lăng Thanh đã từng thấy, lại không ngờ cũng sẽ có cổ độc thế này, nếu như lúc đó không phải Đông Ly Mộ Vân cản trở thay mình, sợ rằng bản thân không có biện pháp để bảo vệ được mình và hài tử trong bụng chu toàn.
Thế nhưng bây giờ nhớ kỹ lại, Yên Vân Liệt lúc đó sao lại có cử động như vậy? Y hẳn là thấy rõ mình…
Lại tốn một chốc mới lấy cổ trùng trên người Đông Ly Mộ Vân xuống, bôi thuốc, băng bó kỹ vết thương.
Đông Ly Mộ Vân đã mất đi ý thức, Nguyễn Tố Tuyết đang muốn gọi người cùng nhau giúp dời Đông Ly Mộ Vân lên trên giường, Lăng Thanh vươn tay đỡ, không ngờ An Dương vương trực tiếp bế ngang Đông Ly Mộ Vân lên.
Gút mắc giữa An Dương vương và Đông Ly Mộ Vân Lăng Thanh đã sớm biết, từ trong câu chữ nghe trộm được khi ấy, hắn cảm thấy hẳn là An Dương vương xuất phát từ mục đích nào đó, lấy an nguy tính mạng của mình uy hiếp Đông Ly Mộ Vân nghe theo y, có thể “Cập Đệ” hạ trên người mình lúc đó cũng là vì vậy.
Nhưng… sự quan tâm An Dương vương có khi vô tình hay cố ý biểu hiện ra đối với Đông Ly Mộ Vân, lại khiến hắn hoài nghi suy đoán đó.
Lăng Thanh đang cúi đầu thu dọn đồ đạc, đột nhiên một bình thuốc được đưa tới trước mặt mình, ngẩng đầu, phát hiện là Nguyễn Tố Tuyết.
Nguyễn Tố Tuyết vươn tay ra hiệu phía ngoài, “Ta nghĩ y bây giờ cần cái này hơn… Vết thương của các tướng sĩ đều không nguy hiểm đến tính mạng, nghiêm trọng một chút chính là gãy chân, so sánh thì, ngươi ra tay rất nặng.”
Lăng Thanh đưa tay nhận bình thuốc ấy, sau đó miết trong tay, nhìn mặt đất trước người ngẩn ra.
Lúc đó một lòng muốn Yên Vân Liệt đang dưới trạng thái điên cuồng tỉnh táo lại, liền không bận tâm đến phương pháp, sau đó Yên Vân Liệt bị giam giữ giám thị, mà hắn thì vội vàng xử lý vết thương trên người Đông Ly Mộ Vân, vẫn không để ý đến y. Bây giờ nhắc đến, thoáng có chút lo lắng, nhưng lại phát hiện mình không biết phải đối mặt y như thế nào.
Nguyễn Tố Tuyết lại nói, “Hiện tại tìm không được bản đồ Lưu Bình giữ, mặc dù không có bản vẽ cơ quan sẽ tăng phiêu lưu, nhưng không dám xác định người lấy được bản đồ có thể chỉ dựa vào cái này liền đi xuống lăng mộ hay không.”
Lăng Thanh phục hồi tinh thần lại, “Tỷ tỷ, ý của ngươi là…?”
“Chúng ta có lẽ cần xuống lăng một lần.”
Theo Nguyễn Tố Tuyết bọn họ đi ra khỏi doanh trướng của Đông Ly Mộ Vân, lúc này bên ngoài trời đã sáng choang, một đêm ầm ĩ, ngoại trừ tướng sĩ tuần tra, những người khác người chữa thương thì chữa thương, người nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, lửa trại dập tắt bốc khói xanh phất phơ.
Lăng Thanh hơi hí mắt, thích ứng ánh sáng phía trước, Tiết Ký Phong cách đó không xa nhìn thấy hắn, chạy tới.
“Đông Chu vương không sao chứ… Ai, cẩn thận.” Tay Tiết Ký Phong tóm lấy, từ trên tay áo Lăng Thanh sờ xuống cái gì, ném xuống đất thật mạnh, “Một con cá lọt lưới này.”
Lăng Thanh nhìn sang, phát hiện bị Tiết Ký Phong ném xuống đất chính là một con rết chân xanh đầu vàng, Tiết Ký Phong một cước giẫm lên, bộ phận lộ ra ngoài ủng của con rết ra sức xoay loạn, cao cao ngước đầu, thoạt nhìn rất buồn nôn, nghĩ đến là vừa rồi lúc giúp Đông Ly Mộ Vân rút cổ núp ở đâu đấy không thể tìm ra, sau đó dính lên tay áo hắn ra theo.
Lăng Thanh chỉ cảm thấy trong bụng cuồn cuộn, nhíu chân mày che miệng lại đi sang một bên.
“Lăng Thanh, ngươi không sao chứ?”
Lăng Thanh lắc lắc đầu, “Tiết đại ca, ngươi bị thương không nhẹ, không thích hợp ra đây đi loạn.”
Tiết Ký Phong giơ tay lên xoa xoa ngực, “Đau thì còn có chút đau, bất quá cũng không có gì quan trọng, ngươi muốn ta nằm ở nơi đó bất động mới thật là muốn mạng của ta.”
Lăng Thanh chỉ thản nhiên mỉm cười đáp hắn, thế nhưng cay đắng tràn đầy cuồn cuộn dâng lên trong miệng, đè cũng đè không xuống. Continue reading →
Like this:
Like Đang tải ...