Ma đầu – Chương 30

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập chương – …

“… Ưm a” Trong đầu Tiểu Trúc trống rỗng, hắn bây giờ đã không kịp nghĩ bọn họ đang làm cái gì, hoặc là có nên hay không, hắn chỉ có thể bị bắt buộc nhận lấy khoái cảm mà người trên thân bố thí cho hắn. Hạ thể hắn bị người nắm không ngừng chơi đùa trong lòng bàn tay, chỉ cảm thấy trên sống lưng từng đợt tê dại, thất thần há to miệng hô hấp. Rên rỉ vô ý thức giống như là mèo kêu, theo sự tăng thêm của khoái cảm không ngừng được mà cất cao.

Đến khi hắn lên đến đỉnh, cũng đã giống như là mất tiếng, run rẩy cánh môi, lại không phát ra được thanh âm nào. Chỉ có thể gắng sức ngửa cổ ra phía sau, cái cổ không phát ra được thanh âm nào cong một độ cong duyên dáng, trái cổ nhỏ trước kia giấu trong cổ áo, lúc này liền lộ ra.

Hô hấp của Lạc Thịnh Vũ cũng càng lúc càng ồ ồ. Người dưới thân ngực phập phồng, hai điểm đỏ sẫm trước ngực bị y vỗ về chơi đùa cũng lắc lư qua lại theo.

Tiểu Trúc nhắm chặt hai mắt, hít thở ngụm lớn. Cảm giác xương quai xanh bị người hôn, trên người lại là không ngừng run rẩy, đến khi nụ hôn nóng bỏng ấy trượt đến giữa đùi hắn, môi run run một cái, rên rỉ ra tiếng “ưm”. Hắn cũng không biết mình muốn cái gì, khó nhịn nắm lấy tay Lạc Thịnh Vũ đang vuốt ve eo mình, tóc dài màu đen cọ xát qua lại trên chăn gấm. Continue Reading

Ma đầu – Chương 29

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập cửu chương – …

Mình cũng không phải Sở Diệu Y chân chính, mà tiểu thư ở đây, Tiểu Trúc nhất thời không biết có nên nói cho Lạc Thịnh Vũ chuyện này hay không.

Khi hắn đương miên man suy nghĩ, cửa phòng đã bị mở ra, người tiến vào đương nhiên không phải Sở Diệu Y, mà là Lạc Thịnh Vũ. Lạc Thịnh Vũ kêu hạ nhân cầm chén thuốc và một bát sứ cháo trắng đặt lên bàn, sai người lui xuống. Trước tiên cầm chén thuốc qua, bảo Tiểu Trúc uống thuốc.

Tiểu Trúc thừa dịp cửa chưa đóng nhìn nhìn bên ngoài, nhưng không thấy bên ngoài có bóng dáng Sở Diệu Y, chắc là đã đi về. Bị Lạc Thịnh Vũ nâng dậy, chén nước thuốc kia đen kịt, mùi vị đắng thối, sặc đến hắn muốn nôn mửa, nhưng trong bụng trống trơn, hơn nữa ngay cả hơi sức nôn mửa cũng không có.

Cố nén uống hết thuốc, Lạc Thịnh Vũ đã bưng cháo hoa tới, từng thìa đút cho hắn ăn. Cháo trắng ấy thật sự là rất trắng, thật ra sắp không khác gì nước cơm, Tiểu Trúc cũng biết mình bây giờ không ăn được cái gì. Nhưng Lạc Thịnh Vũ vừa nhìn chính là từ trước đến giờ chưa từng chăm sóc người khác, mặc dù thoạt nhìn rất dịu dàng rất cẩn thận. Dùng thìa xúc cháo không biết phải thổi thổi trước đã, đút mấy ngụm cháo làm trên cằm Tiểu Trúc cũng dính ít nước.

Tiểu Trúc muốn cười, thế nhưng khí lực không đủ, chỉ có thể im lặng nhếch miệng. Lạc Thịnh Vũ nhìn thấy vươn tay nâng cằm hắn lên, cúi đầu nhẹ nhàng liếm nước chảy ra bên miệng hắn, nói: “Cười vui vẻ như thế.”

Tiểu Trúc lập tức đỏ mặt, có chút luống cuống. Ngoan ngoãn sáp lại gần cái thìa Lạc Thịnh Vũ đưa tới cúi đầu ăn cháo.

Chừng mười ngày sau đó, Tiểu Trúc đều là Lạc Thịnh Vũ tự mình chăm sóc. Hắn cơ hồ không ra khỏi cửa, nhiều nhất cũng chính là được dìu đi một chút trong sân. Thỉnh thoảng có thể nhìn thấy Lục Hoàn tới đưa đồ, nếu không chính là Lạc Kiến Bắc trông bên ngoài. Hắn lúc ngồi lúc ngồi trong đình nhỏ còn nhìn thấy Lam Y một lần, nếu không có như thế, có lẽ hắn cũng đã quên Lam Y cũng ở nơi này. Bóng dáng màu lam ấy cách hắn rất xa, chỉ đứng phía ngoài viện, không nhìn thấy vẻ mặt, lại có thể cảm giác được người nọ là nhìn chằm chằm mình, trên người không khỏi có chút sởn gai ốc.

Lại qua vài ngày, vết thương trên vai Tiểu Trúc xem như là đỡ hẳn, mặc dù còn có chút khó chịu, nhưng cũng không đau. Đồ ăn vẫn là lấy thanh đạm là chính, cũng không cần lại ăn cháo trắng nước cơm.

Theo như Lạc Thịnh Vũ nói, sau ngày ấy, cũng không tìm được bóng dáng cô nương nào cứu hắn, Tiểu Trúc cũng không biết Mạnh Hiểu thế nào, chỉ hy vọng nàng đã chạy trốn. Có lẽ là vì Mạnh Hiểu từng giúp hắn, thái độ của hắn đối với Mạnh Khanh cũng thay đổi, nghĩ có nên lén lút thả gã đi hay không. Nhưng Mạnh Khanh là Lạc Thịnh Nghĩa tự mình trông, cơ hồ cả ngày đều ở trong phòng đó, hắn cũng không có cơ hội đi vào. Continue Reading

Thần phục – Chương 12

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 12 – Sự việc đã lộ

Ai có thể ngờ mẹ Triển lại đi theo giống như đặc vụ? Mẹ Triển còn không đi một mình, phía sau còn đi theo một bóng người thất tha thất thểu.

Khuôn mặt mẹ Triển vừa xuất hiện trong tầm mắt Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên liền biết hỏng rồi, vội vàng đẩy An Lý Mộc đã nghe thấy tiếng động: “Anh Đầu Gỗ, chạy mau, mẹ em đến đây, em thấy trong tay bà hình như cầm con dao phay, nhất định là sẽ chém anh, anh chạy mau…”

An Lý Mộc vừa nghiêng đầu quả nhiên thấy mẹ Triển cầm dao phay trong tay nổi giận đùng đùng vọt tới, trên chóp mũi đều là mồ hôi, lôi Triển Tiểu Liên lăn một vòng, : “Thím, thím nghe cháu nói…”

Cả đầu mẹ Triển là lửa, đâu còn để ý nghe anh lải nhải, quả thực tựa như không muốn sống, Triển Tiểu Liên thấy An Lý Mộc còn đứng đó không đi, lo lắng không yên kéo anh chạy: “Anh Đầu Gỗ anh ngốc à? Mẹ em vừa nhìn chính là tới chém anh, anh còn không mau chạy thoát thân?”

An Lý Mộc chính là bị Triển Tiểu Liên kéo chạy, anh vừa muốn lưu lại nói rõ ràng với mẹ Triển, cũng sợ mẹ Triển tức quá thực sự chém anh hai phát, cuối cùng là Triển Tiểu Liên kéo anh chạy.

Mẹ Triển làm sao mà biết được? Thật ra là có người qua nói với bà, chính là đồ ngốc đi theo đằng sau bà đây. Continue Reading

Thần phục – Chương 11

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 11 – Chung quy sẽ có lúc vỡ mộng

Trong lòng mẹ Triển vẫn băn khoăn, chỉ là không có bằng chứng, bà dù cho hoài nghi, cũng không tiện nói với người khác, chỉ có thể chôn trong lòng, nhưng theo bản năng chú ý. Cũng không thể trách mẹ Triển nghĩ nhiều, nhà bà chính là con gái mà, nếu thật sự có gì thua thiệt nhất định là con gái, bà có thể không lo lắng sao?

Gia đình người ta mà học sinh đi thi đều là nhốn nha nhốn nháo, cả nhà vây quanh thí sinh, sáng hôm Triển Tiểu Liên đi thi vẫn là mẹ Triển kéo dậy, đầu bù xù, mơ mơ màng màng ngồi ngẩn người, mẹ Triển bận rộn tết tóc cho cô, bản thân Triển Tiểu Liên thì chỉ biết ngáp, ba Triển và mẹ Triển muốn đưa cô đi, Triển Tiểu Liên còn không muốn, vừa đánh răng vừa ló đầu nói với ba Triển: “Anh Đầu Gỗ lát nữa sẽ đưa con đi, ba, ba cứ làm việc của ba đi, con không cần ba lo.”

Cơm nước xong Triển Tiểu Liên lấy một cái hộp bút liền đi, ba Triển và mẹ Triển muốn đưa cũng đưa không được. An Lý Mộc đạp xe chờ bên ngoài, thấy cô đi ra vội vàng gọi: “Tiểu Liên nhanh chút, hôm nay trên đường kẹt xe, đừng đến muộn.”

Triển Tiểu Liên nhảy vào chỗ ngồi sau, ôm eo An Lý Mộc ngủ gà ngủ gật, An Lý Mộc cúi đầu nhìn thấy hộp bút trong tay cô, vươn tay lấy xuống kiểm tra đồ, kết quả phát hiện trong hộp bút chỉ có một cái bút bi, không có cái gì khác, An Lý Mộc cũng không biết nên nói gì, người ta ai đi thi không phải đều mang theo mấy cái bút dự phòng? Hơn nữa thước đo com-pa gì gì đó đều bất ly thân, chỉ lo khi nào dùng đến, cô thì giỏi rồi, chỉ một cái bút, ngộ nhỡ đang thi thì hết mực, chỉ biết khóc còn gì. Vội vàng đi về bảo ba Triển thêm mấy cái dự phòng, ba Triển nghe An Lý Mộc nói Triển Tiểu Liên chỉ mang theo một cái bút, thở dài mãi, đứa nhỏ này sao lại khiến người ta lo lắng như vậy chứ? Continue Reading

Ma đầu – Chương 28

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập bát chương – Lộ tẩy

Tiểu Trúc thét lớn một tiếng, trong đầu choáng váng, thiếu chút nữa ngất đi, trước người hơi lạnh, cúi đầu chính là cả kinh, vội vàng hất tay Lạc Thịnh Vũ ra muốn che đi một mảnh quần áo bị xé trước người.

Nhưng cổ tay bị siết, Lạc Thịnh Vũ kẹp hai tay hắn, nói: “Không thể nhìn cái gì?”

Tiểu Trúc cảm thấy giống như là bị một chậu nước lạnh từ đầu dội xuống, run rẩy hàm trên cụng hàm dưới, bộ y phục duy nhất trên người hắn kia, rộng lùng thùng vắt trên bờ vai, căn bản không thể che cái gì. Thân thể hắn trắng nõn, nhưng hễ không phải là người mù đều có thể liếc mắt một cái nhìn ra, đây đâu phải nữ tử gì, rõ ràng là nam.

Tiểu Trúc há miệng liền cảm thấy cổ họng tựa như bị bóp, không chỉ không phát ra được tiếng, ngay cả hít thở cũng không thông, sắc mặt càng thêm xanh trắng. Cả người run rẩy không ngừng, giống như co giật. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ, “Lạc Thịnh Vũ biết hắn là giả rồi.” Continue Reading