Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 4

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ chương

Thượng Quan Thập đau lòng nhìn cô khiếp sợ lui về phía sau, lời nói đứt quãng không ngừng truyền đến: “Làm sao… Làm sao có thể? Em không tin! Không tin!”

“Vậy ư?” Thượng Quan Thập nở một nụ cười kỳ lạ, quyết định tăng thêm một liều thuốc. Cậu một tay kéo nam sinh bên cạnh qua, kiễng mũi chân, rất nhanh hôn lên, tiếng hút không khi xung quanh không ngừng. Sau đó, cậu rất nhanh buông nam sinh trước mặt ra, nhìn chăm chú, xong rồi! Là Hiên Viên Diệu. Thượng Quan Thập dè dặt nhìn biểu tình hắn vẫn như cũ một bộ vân đạm phong khinh (1). Phù! Thở dài một hơi. Sau đó, cậu quay đầu, mỉm cười nhìn Ngụy Tâm Lan đang ngây ra, nói như không có gì: “Hiểu chưa? Tôi sở dĩ không đụng vào em, cũng là bởi vì tôi chỉ thích đàn ông-”

“Bốp-” một tiếng, cô tát một cái thật mạnh vào mặt Thượng Quan Thập, cũng cắt ngang lời nói của cậu. Sau đó Thượng Quan Thập liền thấy cô khóc chạy ra đại sảnh… Nước mắt rơi xuống làm chính hai mắt cậu cũng nhìn không rõ.

“Đứa ngốc…” Phía sau một đôi tay già nua che hai mắt Thượng Quan Thập, thay cậu ngăn trở hình bóng đang rời đi.

“Có cái gì hay để xem đâu! Mọi người tiếp tục nào!” Giọng uy nghiêm của giáo sư Lương vang lên ở đại sảnh yên tĩnh, đại sảnh trong nháy mắt lại tiếp tục náo nhiệt. Continue reading

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 3

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam chương

“Giáo sư Lương (giáo sư Lương)!” Hai người kia lễ phép bắt chuyện. Thượng Quan Thập lặng lẽ lùi sang bên cạnh, theo bản năng không muốn gia nhập vào đề tài nói chuyện của bọn họ. Cậu lúc này chỉ mong vũ hội mau kết thúc, được đánh một chuyến xe về nhà, để bà đỡ phải thức đêm chờ cửa. Nhưng ông trời không chiều lòng người, giáo sư Lương kéo cậu từ bên cạnh ra, nhiệt tình vì bọn họ giới thiệu cho nhau.

“Thập, thời gian cậu ở trong trường ít nhất, hẳn là chưa từng gặp hai người bọn họ đi! Ba cậu đều là niềm tự hào của tôi, sao lại có thể không biết nhau chứ? Đáng tiếc a! Hiên Viên Diệu vậy mà lại bỏ y học theo thương nghiệp, mà còn cậu? Thế nhưng lại vứt bỏ cơ hội nghiên cứu đi làm một bác sĩ nhi khoa. Chỉ có Nam Cung Diễm tiếp tục đào tạo chuyên sâu. Ai! Thực đáng tiếc…” Thượng Quan Thập lẳng lặng nghe lải nhải của giáo sư Lương, biết ông lại bệnh cũ tái phát. Trong lòng cậu nghĩ: Kỳ thật, bốn năm qua, giáo sư Lương đối với cậu mà nói, không phải chỉ là một giáo sư tốt, mà còn là một người cha nhân từ. Cậu cũng thực không nỡ rời ông!

Ngay khi Thượng Quan Thập đang lâm vào thương cảm, cậu cũng không có chú ý tới hai ánh mắt bức người lên cậu.

Hiên Viên Diệu một đôi đôi mắt ưng tinh quang chợt lóe. A! Thì ra cậu ta chính là sinh viên loại ưu thần long bất kiến thủ vĩ (1) kia ư! Thấy thế nào cũng có bộ dạng thiếu dinh dưỡng. Có điều, khuôn mặt cậu ta thoạt nhìn lại giống như con gái. Nam Cung Diễm một đôi mắt hoa đào nhìn kỹ từ trên xuống dưới. Hừ! Đúng là một chàng trai xinh đẹp! Có điều là hơi gầy. Béo thêm một chút thì tốt. Continue reading

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 2

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị chương

Một tháng sau, Thượng Quan Thập nhận lời mời tham gia vũ hội tốt nghiệp của học viện y học tổ chức tại khách sạn Gia Uyển. Vũ hội xa hoa, mà lại phi thường náo nhiệt.

Cậu cầm nước trái cây, một mình đứng ở một góc hội trường, đảo mắt nhìn cả hội trường, nhìn qua nhìn lại, một mảnh cảnh tượng xa lạ. Bốn năm đại học, vì vừa đi làm thêm vừa học đại học, cậu không có thời gian kết giao bạn bè. Cùng học bốn năm, cho dù cậu là sinh viên hạng ưu, ngoại trừ mấy giáo sư có mặt ở đây ra, cậu cũng không nhận ra bạn học nào sắp bước vào xã hội. Continue reading

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 1

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất chương

Gió xuân nhẹ thổi, ánh nắng buổi chiều rất sáng, rất sáng.

Thượng Quan Thập lẳng lặng ngồi trên ghế dài của bệnh viện trực thuộc đại học Nhân Hòa, trong lòng lại lộ rõ vẻ không vui nổi, một mảnh bóng tối. Cậu gắt gao nhìn trên tờ giấy có viết bốn chữ lớn ‘Cơ thể lưỡng tính’.

Thượng Quan Thập chậm rãi ngẩng đầu, mờ mịt nhìn bầu trời, nhớ lại lời nói của giáo sư Lương. ‘Cậu mặc dù đã sống 22 năm là nam giới, nhưng trải qua kiểm tra chính xác, ở phía trong đại tràng của cậu, lại cất chứa một cái tử cung, trải qua 22 năm lớn dần, nó đã trở thành một tử cung hoàn chỉnh, khỏe mạnh. Bởi vì ống dẫn trứng gắn sát với lớp bên trong của đại tràng, cho nên hậu môn của cậu định kỳ chảy máu, cũng chính là cái người ta gọi là ‘kinh nguyệt’, mà không phải bệnh ‘trĩ’ trước đây chẩn đoán. Có điều cá nhân tôi đề nghị cậu làm phẫu thuật, loại bỏ tử cung. Sau phẫu thuật cậu sẽ là một người đàn ông toàn vẹn. Đương nhiên mức độ nguy hiểm của phẫu thuật cũng rất cao, Tiểu Thập… cậu nên suy nghĩ kỹ một chút đi!’. Continue reading

Hồng phúc dao – Chương 11

Xin lỗi a, ta post muộn =”=

Hồng phúc dao

Đệ thập nhất chương

Nhìn thấy Ly Nghiêu, Lưu Tích Tứ không cười, không có chút nào sợ hãi đối với Ly Nghiêu kia, một tay giữ đầu Trúc nhị, chính là định tiếp tục uống rượu, ngay khi môi hắn gần chạm tới Trúc nhị, Trúc nhị bị người kéo ra, cơ thể như con diều đứt dây bay về phía sau, một người bay ra cứu trước khi Trúc nhị rơi xuống đất. Trên lầu nhất thời im lặng, ngoại trừ Lưu Tích Tứ, Lưu Mặc Huyền cùng Trúc nhị, những người khác đều ngừng lại, sợ hãi nhìn Ly Nghiêu cùng Lưu Tích Tứ.

“! Xoảng!” Bầu rượu trong tay Lưu Tích Tứ rơi xuống phía sau Ly Nghiêu, rượu bắn lên người Ly Nghiêu.

“Ly Nghiêu! Bổn vương đã nhiều lần nhịn ngươi, ngươi liền coi như bổn vương sợ ngươi đi.” Lưu Tích Tứ sinh khí, chưa bao giờ sinh khí như vậy.

Bên mép Ly Nghiêu mặc dù mang theo nét cười, nhưng đôi mắt đã có chút biến sắc, hắn đi một bước đến trước mặt Lưu Tích Tứ, nói: “Vương gia muốn biết uống rượu như vậy có gì lạc thú?”

“Đúng thế thì sao!” Lưu Tích Tứ ngửa đầu, trong mắt bốc hỏa, châm biếm mà nói, “Chẳng lẽ còn phải được ngươi đồng ý?” Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, coi hắn Lưu Tích Tứ là ai!

“Cũng chưa đến mức đó, ” Ly Nghiêu ngồi xuống chỗ Trúc nhị ngồi trước đấy, lấy ra một bầu rượu khác, rót một ly, “Vậy để Ly Nghiêu đến hầu hạ vương gia, thế nào?”

“Ngươi?” Lưu Tích Tứ mang theo ánh mắt soi mói dạo một vòng quanh người Ly Nghiêu, giống như đối đãi tiểu quan lấy cây quạt nâng mặt Ly Nghiêu lên, “Dung mạo vậy cũng miễn cưỡng vừa mắt, nhưng dáng vẻ ngươi vậy… không bằng ba phần của Trúc nhị, ngươi nói… bổn vương sẽ chọn ai?” Trúc nhị lại bị kéo vào hoảng sợ nhìn vẻ mặt Ly Nghiêu mất nét cười.

“Vương gia, xảy ra chuyện gì?” Nghiêm Thụy nhận được tin tức y phục có chút không chỉnh tề chạy lên lầu hỏi, phía sau là mấy tên quan binh, “Hạ quan nghe nói có người tìm vương gia làm phiền.”

“Đúng là có người tìm bổn vương làm phiền.” Lưu Tích Tứ lui ra phía sau hai bước, “Bắt hắn lại, đưa vào đại lao, một tháng sau lại thả hắn ra, để hắn về sau coi chừng chút, đừng tưởng rằng tính tình bổn vương tốt.”

“Dạ, vương gia.” Quan binh tiến lên giữ lấy Ly Nghiêu, Lưu Tích Tứ tưởng rằng hắn sẽ phản kháng, nhưng Ly Nghiêu chỉ là đứng lên nhìn hắn một cái liền đi theo quan binh, nhưng khi đi ngang qua Trúc nhị, khóe miệng lại nhếch lên một mạt cười, Lưu Tích Tứ nhìn thấy, chưa kịp chờ hắn nói cái gì, liền nghe Lưu Mặc Huyền nói, “Tích Tứ, ta muốn đêm đầu của Trúc nhị, ngươi chọn người khác đi.”

“Hừ!” Lưu Tích Tứ ngồi xuống bực mình uống rượu, mãi sau khi Ly Nghiêu bị mang đi, hắn mới lại nở nụ cười, “Mặc Huyền, ngươi đoạt người của ta, ngươi nên bồi ta như thế nào?” Thực tưởng rằng hắn không biết giữa hai người kia có trò mèo gì sao.

“Bồi ngươi? Không dám, trong lâu này ngươi thích ai, ta giúp ngươi bao hắn, đến khi ngươi chán mới thôi, thế nào?” Lưu Mặc Huyền từ trong ngực móc ra một xấp ngân phiếu đặt lên trên bàn chờ Lưu Tích Tứ chọn người.

“Vương gia, ngài vậy không phải đoạt bát cơm của hạ quan sao? Bạc này phải lấy ra cũng nên là hạ quan lấy ra.” Nghiêm Thụy đang chuẩn bị thu hồi ngân phiếu của Lưu Mặc Huyền giúp hắn, lại nghe Lưu Tích Tứ nói, “Bạc của ngươi bổn vương sẽ cho ngươi lấy ra, nhưng riêng hắn, không ai có thể giúp.” Cầm lấy ngân phiếu của Lưu Mặc Huyền, Lưu Tích Tứ phẩy phẩy, “Mặc Huyền, ngươi sao lại có nhiều bạc như vậy? Ta tò mò a.”

“Ta lúc bận rộn muốn chết ở Vận phường ngươi còn đang ngủ trong cung, ngươi sao biết được.” Lưu Mặc Huyền cảm thán số mệnh tốt của Lưu Tích Tứ, thân mình hắn sao không yếu như Tích Tứ vậy.

“Ngươi đã có tiền như thế, ta cũng không khách khí.” Hạ ngón tay, Lưu Tích Tứ nói với tú bà, “Tìm ba tiểu gia đẹp nhất trong lâu cho bổn vương, bổn vương muốn bao một tháng, nhớ kỹ, phải sạch sẽ.”

“Khụ khụ…” Lưu Mặc Huyền bị Lưu Tích Tứ hù mà sặc nước miếng, “Tích Tứ, sao ngươi.” Ba người… Hắn làm như mình là thái tử cùng Vận Vanh à.

“Ngươi quản ta được sao.” Đạp Lưu Mặc Huyền một cước, Lưu Tích Tứ chuẩn bị đi, “Đưa người đến quý phủ của bổn vương, bổn vương về trước. Tính xem bao nhiêu bạc, trực tiếp tìm Huyền vương gia đòi.”

“Dạ, vương gia, ta lập tức đưa người đến.” Tú bà mặt mày hớn hở đáp lại.

“Này, Tích Tứ, ngân phiếu của ta cũng đã cho ngươi, sao vẫn còn đòi ta.” Lưu Mặc Huyền mặc kệ, hắn có tiền cũng không có thể tiêu như vậy, bị cha hắn biết, còn không bị mắng chết.

“Hừ, bạc này là tiền bổn vương đem Trúc nhị cho ngươi, về phần tiền bao người, ngươi đương nhiên phải tính riêng ra.” Xếp ngân phiếu, Lưu Tích Tứ quạt cây quạt đi xuống lầu, Lưu Mặc Huyền bị nghẹn nói không ra lời.

“Vương gia, bạc này hạ quan thay vương gia đưa ra, hôm nay bạc của tiểu vương gia vốn cũng là nên do hạ quan đưa.” Nghiêm Thụy lại tiếp lời. Lưu Mặc Huyền cười rộ lên, khi ánh mắt giao nhau, mọi việc trong lòng hiểu rõ không cần nói ra. Nhưng mà hai người đều rõ ràng, bạc là bạc, quan là quan, nên như thế nào vẫn là như thế. Continue reading