Tàng tình – Quyển 2 – Chương 9

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi/Diễm Tỷ
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu chương

Tin tức Hoắc Hiền bị hiệp sĩ giang hồ ám sát, không bao lâu đã truyền khắp đầu đường cuối ngõ.

Khi cấm quân tới chỉ thấy một thảm trạng, trên mặt đất ngã rất nhiều người, trong đó bao gồm nhị hoàng tử Thừa Thụy vương. Tam hoàng tử An Dương vương cũng ở đây, nhưng hắn ngược lại không bị thương một cọng lông. Tiểu hầu gia Đông Chu vương và một vị công tử khác đều có dấu hiệu trúng độc. Trên mặt đất có tay tàn, chân gãy, mắt, mảnh thịt gọt trên cơ thể người hư hư thực thực, còn có một đám than cốc không biết là cái gì.

Thế nhưng chân chính xảy ra chuyện gì, vả lại vì sao Thừa Thụy vương cùng An Dương vương đều xuất hiện ở nơi đó, người ở đấy khi ấy đều duy trì trầm mặc.

Thật ra là An Dương vương nhận được hội báo, Thừa Thụy vương dẫn người đi Hoắc phủ, trong lòng hắn biết là vì bản đồ lăng Diễm đế trong tay Hoắc Hiền kia, nhưng không ngờ đối phương đã vậy còn quá vội vã ra tay.

An Dương vương không quan tâm bản đồ ấy trong tay ai, thế nhưng Đông Ly Mộ Vân cho rằng đó là thứ tiên đế giao cho Kỳ gia, không thể rơi vào trong tay người có bụng dạ khó lường, liền bảo An Dương vương ra mặt đi ngăn Thừa Thụy vương.

Lăng Thanh trong lúc ở trà lâu vô tình nhìn thấy bọn họ vội vã rời phủ, liền đi theo.

Tới Hoắc phủ, thị vệ Thừa Thụy vương lưu lại nổi lên tranh chấp với đám người An Dương vương. Lăng Thanh leo tường mà vào, thấy trước một gian phòng ngã mấy người, liền leo lên nóc gian phòng đó. Nhưng gỡ mảnh ngói lại phát hiện Hoắc Hiền giằng co với Yên Vân Liệt ở bên trong, liền án binh bất động trên nóc nhà, cho đến khi nhìn thấy tay Hoắc Hiền từ dưới bàn lấy ra một cái ống trúc…

Cập Đệ?!

Thứ đã hại bao nhiêu người đó… Trong đầu Lăng Thanh nóng lên, trực tiếp phá ngói mà vào… Continue reading

Tàng tình – Quyển 2 – Chương 8

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi/Diễm Tỷ
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát chương

Khi truyền thuyết về lăng Diễm đế trải rộng giang hồ, Lăng Thanh một mình tới Kình Vân sơn trang.

Lúc biết được Lăng Thanh còn sống nhưng bản thân bị trọng thương, Đông Ly Mộ Vân liền đến Vãn Nguyệt sơn trang thăm hắn, thế nhưng An Dương vương đúng lúc này sai người đưa đến một tin tức, nói hoàng thượng đã nằm giường nửa tháng không dậy nổi, sợ rằng sắp không qua khỏi.

Đương kim hoàng thượng cực kỳ ngu ngốc, chỉ lo dâm lạc không đoái hoài đến triều chính, đã làm lòng dân căm phẫn. Mà thái tử còn tuổi nhỏ chưa hiểu chuyện, có thể đoán được, một hồi tranh đoạt hoàng quyền đang ngầm cuộn trào mãnh liệt.

Đông Chu vương thân là phiên vương, hiển nhiên trốn không thoát vòng xoáy này, lại nghe thấy Sở vương đất Bắc vốn bất mãn đối với hoàng đế dường như có một số động tác, ngay lúc này, Đông Ly Mộ Vân cũng không thể rời đi, đành phải ở lại Kình Vân sơn trang, cách mấy ngày phái người đi xem thử tình huống của Lăng Thanh, thuận tiện đưa đến một vài dược liệu trân quý trong cung cho hắn. Lại không nghĩ rằng hai tháng sau, Lăng Thanh tự mình xuất hiện trước mặt hắn, quả thực cho hắn một bất ngờ và kinh hỉ.

Nói đến từ lần từ biệt trước, bọn họ đã một năm chưa gặp mặt.

Khi trông thấy thanh niên, trên mặt thanh niên vẫn có chút trọng thương mới khỏi, tái nhợt lộ ra khí huyết không đều, nhưng tang thương ngưng tụ trong mắt lại chưa từng thấy trước khi chia tay, luồng tính trẻ con trên người đối phương kia cũng hầu như không còn, phong thái dường như là một người trưởng thành đã trải qua nhân thế.

Chỉ đảo mắt, thanh niên đã thay đổi đến mức hắn có chút nhận không ra.

Trước đây thiếu niên tâm tính chưa thoát, nhưng vẫn tận lực làm ra bộ dáng trầm ổn lại khiến người ta cảm thấy đáng yêu, càng thêm yêu thương, luôn cảm thấy hắn vẫn còn là hài tử cần sự bảo vệ của mình. Bộ dạng chân chính trưởng thành người lớn hôm nay, ôn nhã trầm ổn trong hành động như hoàn toàn tự nhiên, cũng không cần người che chở nữa, nhưng lại làm cho người ta sinh ra một chút cảm tình khác.

Đông Ly Mộ Vân tự biết đây cũng không phải là tình cảm thân thiết của huynh đệ, hắn cũng biết Lăng Thanh vẫn đối xử với mình như đại ca. Từ khi nhận ra tình cảm trái đạo đức ấy trong lòng mình, hắn đã quyết định đời này đều phải âm thầm che giấu. Hai người có thể ở chung giống như huynh đệ như thế, đối với hắn mà nói đã rất thỏa mãn rồi.

Tối hôm Lăng Thanh đến, Đông Ly Mộ Vân theo thường lệ phân phó phòng bếp thu xếp một bàn món ăn hắn thích ăn, buông sự vụ cùng ăn với hắn.

“Gần đây thay đầu bếp chính, đây là món đặc biệt của hắn ta, ngươi nếm thử xem.” Gắp một miếng gà phi hành vào bát hắn.

Khóe miệng Lăng Thanh nhếch lên, “Ta tự mình lấy là được rồi, Đông Ly đại ca đến bây giờ vẫn xem ta như hài tử.”

Đông Ly Mộ Vân nghe xong nở nụ cười, bớt đi phần trầm tĩnh nghiêm túc lúc trước, “Sao dám sao dám, Lăng Thanh Lăng thiếu hiệp của chúng ta chính là đại anh hùng một thân một mình giữ được mạch căn của Kỳ gia, đại ca làm sao dám coi khinh ngươi?”

Đông Ly Mộ Vân vẫn trêu đùa giống như trước, không nghĩ rằng đôi đũa trong tay Lăng Thanh “lạch cạch” rơi xuống, ý cười trên mặt mất hết, sắc mặt còn có chút khó coi.

Đông Ly Mộ Vân bỗng chốc luống cuống, vội vã đứng dậy đến bên cạnh hắn, “Làm sao vậy?” Thấy Lăng Thanh nhíu chặt mày lại, thân thể khẽ run, trong mắt bỗng nhiên có tia sáng xẹt qua, vội vàng hỏi: “Có phải chứng đau đầu lại tái phát hay không? Thuốc có uống đúng hạn không? Một năm nay không gặp, thuốc ngươi mang theo cũng hết rồi sao?”

Lăng Thanh sửng sốt, ngây người trong chốc lát, sau đó ngẩng đầu, “Đúng vậy, đều uống hết rồi. Cũng không biết có phải vì thế hay không, phát tác lại nhiều lần hơn.”

Vừa nói xong, ngay cả sắc mặt của Đông Ly Mộ Vân cũng khó coi, giống như lúc này chính là mình đang đau đầu. Hắn mím chặt môi, suy nghĩ một chút, sau đó vỗ vỗ vai Lăng Thanh, “Đợi đại ca tìm thử cho ngươi, có lẽ chỗ ta vẫn còn một ít.”

Lăng Thanh làm như không biết gì, gật đầu, cười khẽ, “Vậy làm phiền đại ca.”

Ban đêm, Lăng Thanh nằm trên trường kỷ, nhớ tới sự tình lúc bữa tối trằn trọc chưa chợp mắt.

Đông Ly hiển nhiên biết trên người mình bị gieo “Cập Đệ “, nhưng hắn biết từ bao giờ?

Tỉ mỉ nhớ lại, hình như là khi mình mới phát tác mấy lần, Đông Ly mời ngự y trong cung khám bệnh cho mình, thuốc kia cũng bắt đầu dùng từ khi đó…

Đông Ly có liên hệ với trong cung, vì thế biết “Cập Đệ” cũng rất bình thường… Thế nhưng hắn vì sao không nói cho mình chứ?

Lăng Thanh lại lật người, tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua song cửa khắc hoa, thấy chỗ Hãn uyển hình như vẫn sáng đèn.

Hắn nhớ mình hồi nhỏ toàn dính chặt Đông Ly Mộ Vân, bị người khi dễ không tìm cha cũng không tìm sư phụ, đầu tiên nhất định phải đi tìm Đông Ly Mộ Vân dỗ dành hắn mới được. Hai người lại ăn cùng một bàn, ngủ cùng một giường, ở ngoài luôn nghe người khác nói bọn họ mặc dù không phải huynh đệ nhưng còn thân hơn thân huynh đệ.

Nghĩ tới đây, trong lòng vẫn vắng lặng tiêu điều mấy tháng nay bỗng nhiên dâng lên một tia rung động, Lăng Thanh đứng dậy cầm quần áo mặc, ra khỏi gian phòng.

Dù sao ngủ không được, không bằng đi tìm Đông Ly Mộ Vân, hai người xác thực đã rất lâu không ngồi xuống trò chuyện thoải mái. Continue reading

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 15

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập ngũ chương

Kỳ nghỉ ngắn ngủi, phá vỡ cuộc sống quy củ nghiêm cẩn mười năm qua của Lăng Vệ.

Trong lúc bị giam lỏng trong câu lạc bộ, mỗi một phút đồng hồ, cậu đều cảm giác mình càng ngày càng sa đọa hơn, Lăng Khiêm ma quỷ, cũng không có chút mảy may ý định che giấu mục đích tà ác của mình.

“Thi đấu vĩnh viễn đều là không công bằng, không học được đi lén, vĩnh viễn cũng đừng nghĩ làm được quân nhân.”

Có lẽ trước đây rất lâu, anh em sinh đôi đã bắt đầu lấy anh cả làm chiến lợi phẩm đọ sức, Lăng Hàm lấy cuộc thi đặc thù hình thức mô phỏng khép kín xem như chiêu giành phần thắng, Lăng Khiêm lại thừa cơ phát động tiến công trước thời hạn.

Hậu quả nghiêm trọng, lại thể hiện trên người Lăng Vệ ở giữa kẽ hở.

Bên trong câu lạc bộ tuyệt đối bảo hộ riêng tư của hội viên, dạy dỗ mà thân thể Lăng Vệ phải chịu, vượt xa giáo dục hai mươi mốt năm qua gộp lại.

Tất cả kiên cường, ung dung, bình tĩnh, chấp nhất của quân nhân mà Lăng Vệ tự hào lúc trước, trước mặt em trai cuồng khống chế chân chính có huyết thống của tướng quân, sụp đổ.

“Muốn làm anh khóc nỉ non giống như con gái, phương pháp thật sự rất nhiều.”

Bởi vì sợ bị mẹ phát hiện khi truyền tin, cậu hết sức đè nén tiếng khóc rên rỉ nơi cổ họng. Nhưng Lăng Khiêm lại thừa dịp thời khắc mấu chốt này bỏ đá xuống giếng, va chạm thân thể anh trai mạnh hơn.

“A không… Ưm…” Lăng Vệ phát ra tiếng kêu thảm đáng thương, lay động tóc đen ướt đẫm.

Xỏ xuyên mạnh mẽ, nhưng căn bản không có chút dấu hiệu chậm lại.

“Có tiếng gì sao? A, có lẽ là khẩu hiệu anh đang nhận huấn luyện. Mỗi lần mẹ liên lạc chúng ta cũng chọn phải thời gian không khéo, anh đều đang huấn luyện.”

Khoái trá vung ra lời nói dối, eo ở giữa hai đầu gối bị buộc mở ra của anh cả hung hăng đong đưa trước sau, chỉ như vậy còn chưa đủ, dùng mặt sườn ngón trỏ và ngón giữa kẹp đóa hoa sưng đỏ dựng đứng trước ngực lại, ngả ngớn tán gẫu.

“A! Dừng tay a a a…”

Đầu vú bị tàn nhẫn đùa bỡn. Khoái cảm xẹt qua chỗ đốt sống cụt khiến cho thân thể bắt đầu run rẩy khiếp sợ từng trận.

Biểu tình gợi cảm bị khoái cảm chi phối thao túng, lại bởi vì cảm thấy thẹn mà miễn cưỡng áp lực rên rỉ nơi cổ họng của Lăng Vệ, khắc thật sâu trong mắt Lăng Khiêm đang nhìn xuống từ trên cao.

“Nha, mẹ, đợi con một lát, con nói mấy câu với bạn học rồi quay lại.” Che phần truyền âm của máy truyền tin, Lăng Khiêm không nói không rằng đè thắt lưng xuống.

“A a… Ưm ưm…”

Tư thế cơ thể biến hóa trên diện rộng, làm cho Lăng Vệ chìm đắm vào địa ngục khoái cảm điên cuồng hơn.

“Anh, lúc anh căng thẳng, bên trong co rút lại thật là lợi hại. Mỗi lần mẹ nói chuyện phiếm với em trong máy truyền tin, anh đều chủ động xoa bóp côn thịt của em nha.”

Cái gọi là nói chuyện với bạn học, thật ra là nắm lấy cơ hội giày vò anh trai da mặt mỏng mà thôi.

Hiệu quả thực rõ ràng, Lăng Vệ bị sau khi bị em trai thì thầm, sinh ra cảm giác nhục nhã càng mạnh hơn. Bi thảm chính là, dũng đạo chứa nam vật, lại kìm lòng không đậu càng căng thẳng co rút lại.

Đạt tới mục đích, Lăng Khiêm phát ra tiếng cười trầm thấp hệt như tà ma: “Tiếp tục dùng mông cố gắng mát xa côn thịt nhé anh.”

Vỗ hai cái bộp bộp trên cái mông đã bị chà đạp đến xanh tím, mới ấn phím truyền âm. “Mẹ, con quay lại rồi, tiếp tục nói chuyện phiếm đi. Mấy ngày rồi không thể thấy mẹ, con cũng rất nhớ mẹ.”

Duới tình huống như thế, vậy mà vẫn cầm dương cụ của anh bị hành hạ đến thấp giọng nức nở xin tha thứ, xoa nắn tính khí ôn thuần yếu ớt đến mở to cứng rắn, rung động phun ra tinh hoa trong lòng bàn tay hắn.

Tình ái, dường như biến thành trung tâm của cuộc sống. Continue reading

Kiếp duyên – Phiên ngoại 6

Kiếp duyên – Phiên ngoại

Phiên ngoại lục – Khóa hôn (Nhị)

Úy Thiên cho rằng Nguyệt Hành Vân ít nhất một tháng sau mới có thể tìm đến, nhưng Nguyệt Hành Vân sau nửa tháng đã xuất hiện ở thư phòng của hắn. Bất quá nhìn tóc và y sam lộn xộn, còn có hai mắt ứ máu, hai gò má hãm sâu của Nguyệt Hành Vân, hắn cũng biết Nguyệt Hành Vân vì sao lại xuất hiện nhanh như thế.

“Y Tích đâu!” Trong tay cầm kiếm, Nguyệt Hành Vân có dục vọng khai sát giới.

Phất tay bảo đám thị vệ vây quanh Nguyệt Hành Vân lui ra, Úy Thiên đứng dậy đi tới chỗ ghế tựa tiếp khách ngồi xuống, chỉ chỉ một cái ghế khác bên cạnh bàn trong tầm tay, cũng phân phó: “Dâng trà cho khách nhân.”

Nguyệt Hành Vân không động đậy, kiếm quang xẹt qua, mũi kiếm kề trên cổ Úy Thiên: “Y Tích đâu!”

Cho đám thị vệ lại muốn xông lên một ánh mắt không được vọng động, Úy Thiên lạnh nhạt mở miệng: “Ta cho là ngươi phải tìm một phương pháp sẽ không lại làm cho Y Tích tránh né ngươi.”

Kiếm trong tay Nguyệt Hành Vân động một cái.

“Ngồi đi.” Úy Thiên lại chỉ chỉ ghế tựa, “Ta không thích quản chuyện nhà của người khác, Y Tích cũng xem như một bằng hữu, hắn lại là ca ca mà Thiên Tứ thích, có lẽ lời của ta đối với ngươi mà nói bất quá là mấy lời vô ích, ngươi coi như ngồi xuống nghỉ một hơi là được.”

Nguyệt Hành Vân nhìn hắn một lúc, thu kiếm, ngồi xuống bên cạnh hắn.

“Dâng trà.”

Quản gia lấy nước trà tới, sau khi pha trà cho hai người, quản gia thu được ánh mắt của Úy Thiên lui thị vệ đóng cửa thư phòng lại.

“Y Tích đâu?” Không đụng vào chén trà, Nguyệt Hành Vân lại hỏi, bất quá huyết hồng trong mắt đã lui đi một chút.

Úy Thiên nâng chén trà lên, nhìn lá trà từ từ chìm xuống phía dưới hỏi: “Ngươi thích Y Tích sao?”

“Lời vô ích!” Thanh kiếm của Nguyệt Hành Vân nặng nề kề lên trên bàn.

“Nhưng Y Tích không cho là ngươi thích hắn.” Úy Thiên giơ tay lên ngăn lời của Nguyệt Hành Vân lại, thản nhiên nói: “Y Tích không có nói với ta cái gì, nhưng tự ta nhìn ngươi cũng không làm cho hắn tin ngươi thích là hắn. Hắn từng nói hắn không làm thế thân của bất luận kẻ nào. Nguyệt Hành Vân, nếu như ngươi không cách nào làm cho Y Tích tin ngươi, cho dù ta lần này nói cho ngươi hắn ở đâu, hắn sau này vẫn sẽ trốn.”

“Ta nói ta thích là hắn!” Nguyệt Hành Vân tức giận, cuồng loạn gầm nhẹ, “Còn muốn ta làm thế nào?! Chẳng lẽ bảo ta móc trái tim ra cho hắn nhìn sao?!” Hắn tức điên đứng lên, “Ta đã từng thích Lưu Thao, ta đã từng nói với hắn ta cả đời cũng quên không được Lưu Thao, nếu như khi đó ta biết mình sẽ thích hắn ta tuyệt đối sẽ không nói lung tung!” Hung hăng đá ghế tựa một cước, Nguyệt Hành Vân tức giận đến thở dốc, “Ta nói cái gì hắn cũng không tin, vậy ta liền làm, ta làm hắn còn nói ta coi hắn như thế thân, ta phải làm sao đây?! Ta sẽ không để cho người ta tùy tiện sinh hạ hài tử của ta, lúc Lưu Ly cho ta thuốc ta đã biết đó là sinh tử dược, ta chính là muốn hắn sinh hạ đứa nhỏ sau đó không có lý do để chạy nữa!”

Càng nghĩ càng sinh khí, Nguyệt Hành Vân gào “A” lên, nếu như là những người khác y sẽ phế đi võ công của hắn, cho hắn uống thuốc ngốc, nhưng đó là Y Tích, là Y Tích sinh hạ hài tử cho y, y có thể làm chỉ có là buộc hắn lại.

Gào thật lâu, Nguyệt Hành Vân mới phát tiết phân nửa khó chịu trong lòng, Úy Thiên lúc này mở miệng: “Vậy ngươi liền móc tim ra cho hắn xem đi.”

Nguyệt Hành Vân vừa nghe sửng sốt, sau một khắc y cầm lấy kiếm, hỏi: “Y Tích ở đâu?”

Úy Thiên nói một địa điểm, liền nghe cửa phòng sập một tiếng, trong phòng đã không còn bóng người của Nguyệt Hành Vân.

Đứng dậy duỗi thắt lưng, Úy Thiên nói với quản gia thò đầu vào: “Sai người thay cánh cửa, nhớ phải giống y như cũ.” Miễn cho Dụ Đầu nhận ra.

“Dạ, lâu chủ.”

Thấy lâu chủ không vấn đề, quản gia lúc này mới yên tâm kêu người đi.

Không lo lắng Nguyệt Hành Vân sẽ làm gì Y Tích, Úy Thiên sau khi trở lại bàn đọc sách tiếp tục xem sổ sách của hắn, hắn định mang Dụ Đầu xuất kinh chơi, vì thế mấy ngày nay phải làm hết mọi chuyện mới có thời gian đi.

Continue reading

Kiếp duyên – Phiên ngoại 5

Trong chương này chúng ta sẽ gặp lại 2 người quen trong truyện này. Đó là Y Tích và Nguyệt Hành Vân ^^
Để nhắc lại cho các bạn đã quên thì mình xin trích lại phần giới thiệu của bạn Danmei Love

Trong phần này còn có cặp của bạn Nguyệt Hành Vân và bạn Y Tích : bạn Y Tích ban đầu là giáo chủ của giáo phái gì đó toàn là trai đẹp (chủ yếu làm nghề tiểu quan). Còn bạn Vân nghe lệnh bạn Lưu Thao chia rẽ Thiên Thiên và Khoai Sọ. Bạn Vân mới « hấp » bạn Tích. Rồi sau này bạn ấy bỏ đi.
Bạn Tích đi kiếm bạn Vân, dùng mị công dụ bạn ý cùng mình xx (theo bạn là để tăng công lực). Bạn quen với con bé Lưu Ly (phải gọi là lưu manh mới đúng), kể hết cho nó nghe, còn nói là ko hề iu bạn Vân. Con bé này khai báo hết cho bạn Vân, còn khuyến mãi thêm viên xuân dược để bạn Vân dễ dàng « hấp » bạn Y Tích. Ko ai ngờ viên xuân dược kia còn có « tặng kèm » sinh tử dược, thế là thằng bé ra đời. Bạn Tích biết bạn Vân Thích mình nhưng lại ôm con bỏ đi. Bạn Vân đuổi theo bắt lại vợ con của mình. HE

Kiếp duyên – Phiên ngoại

Phiên ngoại ngũ – Khóa hôn (Nhất)

Bên cạnh luyện võ trường, một đôi mắt nai rất to mở đến xoe tròn, vừa hồi hộp vừa hưng phấn nhìn chăm chú hai người trên đài tỷ võ phía trước. Bên trái hắn, thái tử Lưu Thao ôm Úy Bảo Nhi. Úy Bảo Nhi vừa mới tỉnh ngủ, thái dương ấm áp chiếu lên bé rất thoải mái, bé nép trong ngực ca ca yên tĩnh chơi với đầu ngón tay ca ca. Bên phải hắn là Ly Thương, bởi ái nữ quá nghịch ngợm, vì không để bé ảnh hưởng tới cuộc tỷ thí ngày hôm nay, Lưu Ly lưu nữ nhi lại trong phủ.

Nhấc kiếm, Lưu Ly nói: “Úy Thiên, ta trước đó đã nói cho ngươi rồi, không cho ngươi nhường ta. Nếu để ta phát giác ngươi thủ hạ lưu tình, hừ hừ, ngươi đừng trách ta trở mặt với ngươi.”

“Công chúa yên tâm.” Úy Thiên cũng nhấc kiếm thản nhiên nói.

Lưu Ly cười, sau đó lại trong nháy mắt nghiêm túc. Nàng lập tức nâng kiếm, chỉ Úy Thiên: “Đến đây đi, để cho ta xem thử Hàn Tâm kiếm pháp của ngươi lợi hại bao nhiêu.”

“Công chúa mời.” Úy Thiên vẫn là bộ dáng thản nhiên, tư thế nhấc kiếm cũng không có biến hóa gì.

“Tiếp chiêu!” Theo một tiếng hô to của Lưu Ly, kiếm trong tay nàng cực nhanh đi tới trước mặt Úy Thiên, Úy Thiên dùng kiếm chặn, hai bước về phía sau, sau đó thân thể hắn lách một cái, trở tay lại chặn, đỡ công kích của Lưu Ly.

Úy Thiên từng đáp ứng tỷ thí với Lưu Ly, nhưng bởi vì sau đó xảy ra rất nhiều chuyện, Lưu Ly và Lưu Thiên Tứ lại lần lượt sinh bảo bảo, chuyện tỷ thí này này cũng bị bỏ qua. Úy Thiên thật ra sớm đã quên chuyện này, nhưng Lưu Ly vẫn nhớ mãi không quên, vừa lúc hôm nay trời đẹp, Lưu Ly lôi Úy Thiên ra, muốn so một trận với hắn. Cưỡng bức dụ dỗ, nhõng nhẽo cứng rắn đều sử dụng, vì để tránh phiền phức sau này, Úy Thiên đồng ý. Hắn mà tới, Lưu Thiên Tứ cũng nhất định phải tới, hơn nữa còn muốn dẫn theo bảo bảo cùng đi, mà bảo bảo tới Lưu Thao đương nhiên cũng tới.

Hai người trên đài tỷ võ đao quang kiếm ảnh, bay lên lủi xuống, Lưu Thiên Tứ nhìn xem kêu sợ hãi liên tục, hắn nhưng chưa quên Thiên Thiên trước đây từng bị “hàn kiếm” tổn thương, còn cả Ly nhi, hắn cũng lo lắng Ly nhi bị thương.

“Tiểu hoàng thúc, Úy Thiên và Ly nhi đều có chừng mực.” Lưu Thao nhịn không được khuyên nhủ.

“Đau đau.” Lưu Thiên Tứ hai tay che ở trên mắt, xuyên qua kẽ ngón tay nhìn hai người phía trước. Ngay khi Lưu Thao muốn tiếp tục khuyên, hai người trên đài tỷ võ ngừng lại, chuôi kiếm trong tay Úy Thiên kề ở cổ Lưu Ly, mũi kiếm trỏ tay cầm kiếm của Lưu Ly.

Lui về phía sau một bước, Úy Thiên thắng lợi rõ ràng chắp hai tay: “Công chúa, đa tạ.” Nói xong, hắn liền đi về phía Lưu Thiên Tứ.

“Khoan đã!” Lưu Ly không nghĩ rằng mình thua nhanh như thế thảm như thế ngăn Úy Thiên lại, khí tuyệt, “Lại đến! Ta vừa rồi chưa kịp chuẩn bị.”

“Công chúa, ta nhớ lúc trước chỉ đáp ứng công chúa tỷ thí một trận, vừa rồi đã xong. Công chúa nếu luận võ, thua phải nhận.” Úy Thiên căn bản không thích luận võ với người khác, càng không thích luận võ với nữ nhân, huống chi đối phương còn là công chúa, là chất nữ của Lưu Thiên Tứ.

“Ngươi sao có thể thắng ta nhanh như thế. Ta muốn lại so lần nữa!” Lưu Ly chơi xấu, nàng không tin công phu của mình có thể kém hơn Úy Thiên đến thế.

Chân mày Úy Thiên nhíu lên, lúc này Lưu Thao lên tiếng: “Lưu Ly, ngươi kém xa Úy Thiên, thua thì thua, thân là công chúa ngay cả thua cũng không nhận nổi sao?”

“Chính là ta ngay cả mình thua thế nào cũng không biết a!” Lưu Ly giậm chân.

“Không giận không giận.” Lưu Thiên Tứ đứng dậy chạy tới, Úy Thiên nhảy xuống đài luận võ tiếp lấy hắn.

“Đau đau, không giận không giận, vù vù…” Lưu Thiên Tứ thổi mạnh về phía Lưu Ly.

Lưu Ly nhảy xuống đài luận võ kéo cánh tay Lưu Thiên Tứ qua lắc: “Tiểu hoàng thúc, người bảo Úy Thiên, ta muốn xem thử mình thua vì sao thôi mà.”

“Không được so không được so, đau đau, đau đau.” Lưu Thiên Tứ lại rất nghiêm túc lắc lắc đầu, không quên nhìn xem tay Thiên Thiên có bị thương không.

Không muốn làm Lưu Thiên Tứ lo lắng, Úy Thiên kiên nhẫn nói với Lưu Ly: “Công chúa, ta sẽ không luận võ với người khác, kiếm một khi xuất thủ là rất có thể đả thương ngươi, vì thế ta không thể giao thủ từng chiêu từng thức với ngươi, ta chỉ có thể mau chóng kết thúc. Cho dù là lại lần nữa, kết quả cũng giống như vậy.”

Ly Thương cũng khoa tay múa chân ra dấu tay khuyên bảo, hắn thấy rõ, Lưu Ly căn bản cũng không phải là đối thủ của Úy Thiên. Hắn cũng sợ Lưu Ly bị thương trong khi tỷ thí.

Nhìn nhìn tiểu hoàng thúc, nhìn nhìn đại ca, lại nhìn nhìn Lưu Thao cùng Úy Thiên, Lưu Ly bĩu môi nói: “Được rồi, không được so thì không so.” Sau đó nàng đưa kiếm cho đại ca, lẩm bẩm: “Đêm nay tìm người hả giận đi.”

“Ly nhi?” Lưu Thiên Tứ nháy nháy mắt, hắn nghe được, nhưng không hiểu.

Lưu Ly lập tức cười ha hả nói: “Không có gì không có gì, tiểu hoàng thúc, ta hồi phủ xem thử Doanh nhi tỉnh chưa.”

“A a, Doanh nhi Doanh nhi.” Lưu Thiên Tứ cao hứng vỗ tay, “Bảo bảo, Doanh nhi.”

Trong con ngươi của Úy Thiên là ôn nhu: “Dụ Đầu muốn dẫn Bảo nhi đi nhìn Doanh nhi?”

Lưu Thiên Tứ ra sức gật đầu: “Đi, đi.”

Cứ như vậy, Úy Thiên và Lưu Thiên Tứ, Lưu Thao ôm Úy Bảo Nhi cùng đi phủ công chúa của Lưu Ly. Úy Bảo Nhi không ngủ, Lưu Thao thì dù sao cũng không buông bé ra.

Continue reading