Tâm thủy dao – Phiên ngoại 6

Tâm thủy dao – Phiên ngoại

Phiên ngoại lục: Một lần cho xong (Hạ)

Tối hôm qua ngủ sớm, ngày hôm sau Bạch Hãn Triệt rất sớm đã tỉnh. Thế nhưng trên giường có người muốn ngủ nướng, chết sống kéo hắn cùng nhau ở trên giường. Bất đắc dĩ, hắn phái người đi nói cho cha hắn sáng nay không qua dùng bữa, rồi mới cùng Lam Vận Vanh nằm trên giường.

Mặt trời lên cao, Lam Vận Vanh mới xem như tỉnh ngủ, Bạch Hãn Triệt lau lau mồ hôi toát ra trên trán y. Lam Vận Vanh nhân cơ hội nắm lấy tay hắn đặt bên miệng cắn.

“Hôm nay còn đi Vận phường sao?”

“Ừ.”

Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Lam Vận Vanh, Bạch Hãn Triệt đau lòng nói: “Không thể nghỉ một ngày à?” Hắn đã quên Lam Vận Vanh từ nhỏ đã thích ngủ, không liên quan tới có mệt hay không.

“Không được, hôm nay còn có việc cần bàn.” Ôm Bạch Hãn Triệt hôn một trận, Lam Vận Vanh mới buông hắn ra. Thấy y muốn đứng lên, Bạch Hãn Triệt xuống giường, phân phó người bưng nước nóng tới. Không mượn tay người khác, Bạch Hãn Triệt tự mình vắt khăn ướt cho Lam Vận Vanh, lại hầu hạ y súc miệng, mặc quần áo. Mười mấy năm, Lam Vận Vanh cũng không cảm thấy mất mặt, liền giang hai cánh tay hưởng thụ sự hầu hạ của Bạch Hãn Triệt, y thích.

“Tối hôm qua ta lén đổi một cái hà bao cho tiểu Tứ nhi, sai người nói là thần tiên cho, lúc tiểu Tứ nhi cho ngươi xem ngươi phải nhớ kỹ.”

“Ừ, đã biết.”

Chỉnh trang lại đai lưng cho Lam Vận Vanh, Bạch Hãn Triệt lúc này mới đi rửa mặt. Xong xuôi, hai người tới phòng ăn dùng bữa, Lam Vận Vanh mới nói: “Hà bao kia là lão bản nương của Ngọc Tú đưa, ngươi nếu nghe được tiếng gió gì đừng để tâm.”

Bạch Hãn Triệt sửng sốt, nhất thời nghe không ra lời này là ý gì.

Lam Vận Vanh cắn miếng bánh bao tiếp theo càu nhàu nói: “Gần đây ngoài cung đều truyền ta có lẽ muốn cưới phi.”

“Hả?” Bạch Hãn Triệt lại sửng sốt, hắn vì sao không biết? A, không phải, phải… “Ừm, có liên quan, với lão bản nương đó?” Không có đau lòng, khổ sở, khiếp sợ, chính là tò mò. Cho dù lời này là Lam Vận Vanh chính miệng nói ra, Bạch Hãn Triệt cũng cảm thấy loại chuyện này cách hắn rất xa. Không phải không hoài nghi, là căn bản không nên hoài nghi.

Lam Vận Vanh nuốt bánh bao xuống, phản ứng của Bạch Hãn Triệt làm y mất hứng: “Ngươi không ghen?”

Bạch Hãn Triệt hồ đồ một lát lập tức rất nghiêm túc nói: “Ta, ừm, ngươi cùng Vận Tranh là của ta.”

“Vậy còn được.” Lam Vận Vanh tiếp tục mồm to ăn bánh bao.

Bạch Hãn Triệt âm thầm nhẹ nhàng thở ra, đây cũng không phải là lần đầu tiên. Trước kia khi cải trang xuất cung với hai người này, gặp phải người nhìn trộm hai người này, hắn nếu không “ghen”, hai người này sẽ tức giận, sẽ làm cho hắn một tháng không xuống giường được. Lúc này tiếng gió cũng có, nếu hắn dám nói mình không ghen, hắn cả đời đều đừng nghĩ xuống giường.

Ăn cơm xong, Lam Vận Vanh liền xuất cung. Nhìn theo Lam Vận Vanh đi xa, Bạch Hãn Triệt lúc này mới xoay người trở về tẩm cung.

Continue Reading

Tâm thủy dao – Phiên ngoại 5

Tâm thủy dao – Phiên ngoại

Phiên ngoại ngũ: Một lần cho xong (Thượng)

Từ nhỏ bên người Lưu Vận Tranh và Lam Vận Vanh đã không thiếu nữ nhân thích, hai người còn chưa đầy mười lăm, các thị nữ trong cung vừa thấy hai người bọn họ là đã đợi cơ hội công khai ngấm ngầm đưa sóng thu. Hai người một người là thái tử, một người là vương gia, thân phận này tôn quý không nói, hai người lại sinh mày rậm mắt to, anh tuấn tiêu sái. Cho dù không giương lên thân phận hai người, hai người cũng đã là loại nam nhân cực được nữ nhân thích. Trong kinh không biết có bao nhiêu nữ nhi gia muốn gả cho hai người này, đáng tiếc hai người sớm đã lòng có nơi chốn, ngay cả hài tử cũng đã có, đây thật đúng là làm người ta thất vọng.

Đương nhiên, luôn có vài nữ nhân không muốn buông tha, nam nhân tam thê tứ thiếp không phải rất bình thường sao? Huống chi là hoàng thượng và vương gia. Hai người cũng chưa qua hai mươi tuổi, nào có đạo lý nhìn hai người không động tâm. Mặc dù nghe nói Bạch hầu gia chính là chủ tử chân chính của hậu cung hiện nay, nhưng một nam tử đâu có thể chịu đựng được dục vọng của hai vị nam nhân uy mãnh này, cho dù là không vào được hậu cung, có thể khiến hai người này thành khách trong mành của mình cũng tốt.

Chẳng qua hai người này, một vị là hoàng thượng, hàng năm ở trong cung, không thể gặp mặt; một vị khác là vương gia, mặc dù quản lý buôn bán của Vận phường, nhưng muốn gặp mặt một lần cũng là khó như lên trời, có vài người thật vất vả tìm được cơ hội, cũng thường thường bị đối phương lạnh lùng nhìn, coi như không thấy. Khiến cho một đám dục nữ đấm ngực giậm chân, không cam lòng xinh đẹp của mình chống không lại một người nam nhân.

Có điều, gần đây trong kinh thành tới một vị lão bản nương ở góa phá vỡ lệ thường Lam Vận Vanh không có sắc mặt vui vẻ đối với nữ nhân. Nàng không chỉ có mỗi ngày ra vào Vận phường, lại thường thường lén phẩm trà với Lam Vận Vanh, làm người ta ngoài tò mò lại không khỏi thổn thức, Vanh vương gia chung quy vẫn còn trẻ! Vị lão bản nương kia nói là ở goá, thật ra cũng chưa quá hai mươi bảy, hai mươi tám, tướng mạo thôi chưa nói, dáng người lại thướt tha nhiều vẻ, quyến rũ kiều diễm, nhưng lại mang phong vận khác của nữ tử trưởng thành sau khi đã sinh hài tử.

Chớ nói chi là nữ tử này xem như một vị nữ tử hiếm thấy, không chỉ có một mình quản lý buôn bán nhà chồng có tiếng có miếng, còn từ phía nam dời đến kinh thành, bắc quan hệ với Vận phường. Hơn nữa nữ tử này nhìn qua không có mảy may tính kế khôn khéo của thương nhân, dịu dàng đoan trang, còn viết chữ đẹp, làm thơ hay, quả thực chính là giai nhân ngàn dặm mới tìm một cũng khó tìm được. Điểm đáng tiếc duy nhất chỉ là phu quân của nàng chết sớm, chỉ có mẹ chồng lớn tuổi và một nhi tử mười một tuổi. Nhưng Vanh thân vương có thể nhìn nàng với con mắt khác, rất nhiều người đều thầm đoán có lẽ không lâu sau vị nữ tử này sẽ trở thành một chủ nhân khác của hậu cung.

Continue Reading

Tâm thủy dao – Phiên ngoại 4

Tâm thủy dao – Phiên ngoại

Phiên ngoại tứ: Càng nén càng hăng

Một góc im ắng trong ngự hoa viên, dường như biết nơi đó có sự tình không thể quấy rầy, không có một cung nhân đi về bên đó, tất cả mọi người theo bản năng tránh đi. Phía sau bụi hoa cách góc rất xa có hai cái đầu thỉnh thoảng chụm vào nhau thì thầm, nhưng cho dù cách xa đến thế, bọn chúng vẫn sợ người trong góc nghe thấy động tĩnh, vì thế cho dù là thì thầm cũng hết sức không phát ra một chút tiếng vang.

“Tang Vận, lạnh không?” Từ đằng sau ôm người yêu, Lam Khuyết Dương lại một lần hỏi.

Bạch Tang Vận bị y che chở chặt chẽ trong lòng, còn quấn áo choàng quay đầu lại cho y một nụ cười khẽ điềm tĩnh: “Không lạnh, có ngươi che chở sao có thể lạnh. Hơn nữa nơi này chắn gió, ta còn hơi đổ mồ hôi đây.”

Lam Khuyết Dương lại vẫn nắm thật chặt mũ trùm đầu của Bạch Tang Vận, nói: “Tuy nói là vào xuân, nhưng trời vẫn còn lạnh.”

Bạch Tang Vận nhìn rừng hoa đào trước mặt nói: “Ta muốn cùng ngắm hoa đào với ngươi.”

Trong tim Lam Khuyết Dương rung động, nhịn không được ôm chặt người trong lòng, dán vào khuôn mặt hắn nói nhỏ: “Tang Vận à… Tang Vận… Tang Vận…” Cho dù lại qua một trăm năm, quyến luyến của y đối với người này cũng sẽ không tan biến.

Bạch Tang Vận xoay người, mặt đối mặt với Lam Khuyết Dương, hắn giơ tay lên vén mấy sợi tóc bên tai Lam Khuyết Dương ra sau, xa xôi nói: “Ngươi rõ ràng nhỏ hơn Hoài Diệp, nhưng tóc bạc nhiều hơn hắn. Khuyết Dương, ta, làm ngươi vất vả.”

“Sao còn nói loại lời ngốc này?” Lam Khuyết Dương cầm tay hắn đặt bên miệng khẽ hôn, “Có ngươi, ta mới có thể sống, mấy sợi tóc bạc này coi là gì.” Trong lòng một trận đau xót, con ngươi Lam Khuyết Dương ảm đạm.

Bạch Tang Vận hiểu rõ hạ xuống nụ hôn trên môi y, nói: “Tóc của ta không liên quan tới ngươi và Hoài Diệp, Khuyết Dương, ngươi có thể ở bên cạnh ta, thật tốt.”

Tim Lam Khuyết Dương khẽ động, ôm chặt Bạch Tang Vận cúi đầu hôn lên hắn. Bạch Tang Vận ngửa đầu nhận nụ hôn sâu của Lam Khuyết Dương, tim của hắn, một nửa cho Hoài Diệp, một nửa cho người này. Nhưng hắn phân không rõ yêu ai nhiều hơn, hai người này đều là một phần không thể tách rời trong tính mạng hắn. Hắn không chỉ một lần cảm tạ trời xanh, cảm tạ trời xanh cho hắn cả hai người này, làm bạn với hắn cả đời.

“Vận Tranh, cha cùng phụ vương đang làm cái gì?” Đằng sau bụi hoa, hai tròng mắt bình thường luôn luôn buồn ngủ của Lam Vận Vanh giờ phút này trợn to. Bé còn nhỏ chưa biết cử chỉ như vậy có nghĩa gì.

Lưu Vận Tranh mãi đến sau khi cha và phụ vương tách ra mới cực kỳ khẽ giọng trả lời: “Vậy còn nhìn không ra? Cha cùng phụ vương đang làm chuyện thân mật nhất, bằng không sao lại không cho người quấy rầy?” Thân là thái tử, biết đến đương nhiên hơn một chút so với bào đệ, nhưng cũng chỉ là một chút.

“Ngươi nói cha cùng phụ hoàng, phụ vương lúc ở tẩm cung không cho phép chúng ta đi quấy rầy, có phải cũng bởi vì bọn họ đang làm việc này hay không?” Trong mắt Lam Vận Vanh có tâm tư khác.

Lưu Vận Tranh gật gật đầu: “Phụ hoàng cùng phụ vương nói thân thể cha không tốt, không thể quấy nhiễu cha nghỉ ngơi, bất quá… Ta cảm thấy dám chắc có liên quan với việc này. Ngươi quên chúng ta lần trước trông thấy cha và phụ hoàng cũng làm việc này?”

“Đúng vậy, cho nên ta muốn biết đó là cái gì.” Lam Vận Vanh sờ sờ miệng mình, “Ngươi nói chúng ta có thể làm vậy với Hãn Triệt hay không?”

“Ừm… Hẳn là có thể. Xuỵt, lại nhìn nhìn, đừng lên tiếng.”

Bên kia phụ vương xoay người lại, hai đứa vội vã sấp xuống.

Tỉnh rụi liếc mắt một cái về phía bụi hoa xa xa, Lam Khuyết Dương ôm Bạch Tang Vận nói: “Trở về đi, hai ngày nữa trời ấm ta lại cùng ngươi ra xem hoa đào.”

Bạch Tang Vận ôm chặt y, rúc vào trong ngực y hưởng thụ sự yên lặng giữa hai người giờ phút này. “Mấy ngày nữa hoa đào liền rụng.”

“Hoa đào rụng còn có hải đường. Ta thà rằng không nhìn hoa đào này, cũng không nguyện ngươi bị trúng gió.” Ôm ngang Bạch Tang Vận, trong mắt Lam Khuyết Dương là tình yêu không giấu được, “Trở về đi, mấy ngày nay Vận phường không có việc gì, ta ở trong cung với ngươi.”

“Thật sự không có việc?”

“Thật sự.”

Biết người này không thích mình vì hắn mà lầm chính sự, Lam Khuyết Dương vừa đi vừa nói chuyện: “Công việc đầu xuân trước ngày tết ta đã sắp xếp thỏa đáng. Các quản sự đều là lão nhân của Vận phường, rất nhiều chuyện cũng không cần ta tự mình ra mặt. Ta sẽ không lầm chính sự, ngươi yên tâm là được.”

“Vậy là tốt rồi.”

Bạch Tang Vận không cự tuyệt Lam Khuyết Dương ôm hắn trở về, người này thích, hắn liền thích.

Continue Reading

Tâm thủy dao – Phiên ngoại 3

Tâm thủy dao – Phiên ngoại

Trong chương này chúng ta sẽ gặp lại một vài người quen.
Để nhắc lại cho các bạn đã quên thì mình xin trích lại phần giới thiệu của bạn Danmei Love.

Trong phần này cũng có hai cặp phụ khá dễ thương:
Đồng Hàm Trứu x Đồng Đồng (huynh đệ giả): Đồng Đồng chạy trốn khỏi tứ ca Đồng Hàm Trứu vì cho rằng anh ghét mình, làm mình bị đau (vì bị XX) mà không biết mình đang mang thai. Sau này anh ý phải dụ dỗ gần chết em mới xiêu lòng. Anh chiều em không tả nổi.
Văn Trạng Nguyên x Tiểu Tứ (thái giám): Anh để ý em, xin Bạch Tang Vận cho em ra cung về ở với mình. Nhưng em tự ti vì ko có cái-mà-ai-cũng-biết-là-cái-gì-đấy nên lẩn tránh anh, suốt ngày lủi thủi tự kỷ trong xó. Mặc dù anh rất thương em (ngoan ngoãn nộp hết tiền lương cho em) nhưng em luôn nghĩ mình là oshin của anh, có nhiệm vụ cất tiền dùm anh. Anh bực quá nên xin hoàng thương ban hôn cho hai người. Hai người hạnh phúc (cả tinh thần và…)

Phiên ngoại tam: Kiếp nạn say rượu

Một ngày này, Bạch Hãn Triệt, Đồng Đồng cùng Tiểu Tứ bỏ rơi nam nhân và hài tử mình, tìm một tửu lâu hoàn cảnh ưu nhã thảnh thơi nói chuyện phiếm uống rượu. Ba người vốn đã sớm muốn một ngày tụ tập như thế nói chuyện, không kiêng nể mà uống chút rượu, nhưng ngoại trừ Tiểu Tứ ra, nam nhân của Bạch Hãn Triệt và Đồng Đồng đều quá mức bá đạo, hơn nữa hài tử còn nhỏ, cho nên việc này cứ kéo mãi, kéo tới khi nhị nhi tử của Bạch Hãn Triệt Lam Thiết cũng đã năm tuổi, ba người cuối cùng mới tìm được một cơ hội.

Trong bao phòng, Đồng Đồng phát biểu lời nói hùng hồn: “Bạch đại ca, Tứ ca thường thường uống đến say khướt trở về, hôm nay chúng ta cũng phải không say không về!”

Tiểu Tứ cười khúc khích cười nói: “Chỉ cần ngươi không sợ uống rượu trở về bị tứ ca của ngươi phạt là được, ta thì không sao cả.” Hắn là người không lo lắng nhất.

Đồng Đồng vỗ mạnh lên bàn một cái, nhịn tay đau cắn răng nói: “Ta mới không sợ hắn! Hắn có thể uống ta tại sao không thể uống!”

“Khí phách thật!” Tiểu Tứ giơ ngón tay cái lên, lập tức rót cho Đồng Đồng một chén rượu, Đồng Đồng cầm lấy chung rượu ngửa đầu uống thả cửa.

“Khụ khụ khụ…”

“Đồng Đồng, ngươi chậm một chút, uống như thế ngươi lập tức sẽ say.”

Bạch Hãn Triệt bất đắc dĩ thuận khí cho Đồng Đồng bị sặc, Đồng Đồng vẻ mặt đỏ bừng hà hơi nói: “A, sao cay như vậy.”

“Đây chính là rượu hoa quế cực phẩm, sao có thể cay.” Tiểu Tứ chính mình nhấp một ngụm, say mê liếm liếm miệng, “Thơm quá. Rượu hoa quế phải uống như thế mới được.”

“Vậy ta thử lại lần nữa.” Đồng Đồng rót đầy rượu, nhấp một ngụm, cẩn thận liếm liếm, gật gật đầu như thật, “Như vậy hình như không cay lắm, thơm thơm.”

“Uống ngon đi.” Tiểu Tứ giơ chén rượu lên, “Thiếu gia, ta mời ngài.”

“Ha ha, chúng ta hôm nay phải uống đến cao hứng, tựa như Đồng Đồng vừa mới nói, phải, không say không về.” Hưng trí của Bạch Hãn Triệt hôm nay rất cao.

“Có những lời này của thiếu gia là được! Không say không về!” Tiểu Tứ ngửa đầu cạn, Bạch Hãn Triệt cũng không nhăn nhó, ngửa đầu cạn.

“Còn có ta còn có ta.” Đồng Đồng giơ chén rượu lên, “Ta mời Bạch đại ca và Tứ Nha ca, ta hi vọng Bạch đại ca và Tứ Nha ca vĩnh viễn đều là Bạch đại ca và Tứ Nha ca của ta.” Hào sảng mà cạn.

“Ừ, ta hi vọng thiếu gia vĩnh viễn là thiếu gia của ta, hi vọng đời này đều ở sát vách với Đồng Đồng.” Cạn.

“Ta hi vọng Đồng Đồng và Tứ Nha cả đời đều vui vui vẻ vẻ, thuận thuận lợi lợi.” Cạn.

Ba người ngươi một lời, ta một câu, vừa ăn vừa uống, hứng thú dần dần cao, không e dè mà nói ra lời nói chôn dưới đáy lòng bao nhiêu năm như vậy.

“Thiếu gia, ta, ta yêu Trạng Nguyên ca… Thiếu gia, ngài không biết, ta cảm ơn quốc công đại nhân và thiếu gia biết bao… Nếu không phải là quốc công đại nhân và thiếu gia, ta, ta sẽ không có Trạng Nguyên ca, cũng sẽ không có Tài Sơ… Ta chưa bao giờ, hạnh phúc như thế… Hạnh phúc đến ta cũng đã quên, mình, là một, thái giám…” Tiểu Tứ vừa khóc vừa nói.

Đồng Đồng một chưởng vỗ vào vai Tiểu Tứ, sáp qua vẻ mặt say rượu nói: “Ta cũng vậy, ta, cũng vậy! Ta, cứ nghĩ tới, khi đó nếu, nếu như không gặp được Bạch đại ca, không có, gặp được Tứ Nha ca và Trạng Nguyên ca, ta khẳng định sống không được để gặp tứ ca, ta… Oa…” Đồng Đồng đột nhiên khóc rống lên, còn không quên cạn chén rượu trong tay.

“Ta không chỉ không thấy được, tứ ca, ta còn có thể, mất đi Nặc nhi… lại càng không thể, có Nghiên nhi… Ta sẽ rất đáng thương, rất đáng thương… Ô ô…”

Bạch Hãn Triệt cũng uống không ít xúc động muôn vàn, hắn mặc dù không khóc ra tiếng như Tiểu Tứ và Đồng Đồng, nhưng trong mắt cũng mang lệ.

“Ta cũng vậy, cảm kích các ngươi.” Bạch Hãn Triệt nén nước mắt, ôm Đồng Đồng nói: “Khi đó ta tràn đầy bất an, cũng thấy không rõ lòng của Vận Tranh và Vận Vanh đối với ta, hoảng sợ. Nếu không phải Tiểu Tứ cùng Trạng Nguyên mỗi ngày nghĩ biện pháp cho ta giải buồn, Trạng Nguyên lại mang ta, mở mang kiến thức ở những nơi khác nhau, gặp được nhiều chuyện như vậy, ta còn ở đó hối hận, cho rằng mình là người đáng thương nhất trên đời, còn làm hại, làm hại…”

Nghĩ tới một sự kiện, Bạch Hãn Triệt cũng cuối cùng nhịn không được khóc: “Làm hại cha thiếu chút nữa sẩy thai, làm hại Dụ Đầu… Là ta, đều là ta… Là ta hại Dụ Đầu…”

“Thiếu gia (Bạch đại ca), chuyện đó không trách ngài.” Tiểu Tứ ngồi bên cạnh Bạch Hãn Triệt, cùng Đồng Đồng ôm lấy hắn, “Nếu không phải là hoàng thượng và vương gia, bức ngài, ngài cũng sẽ không… Thiếu gia, chuyện tiểu vương gia ai cũng, không thể trách… Ngài đừng tự trách…”

“Bạch đại ca, quốc công đại nhân nếu biết, sẽ khổ sở.” Đồng Đồng cũng rơi lệ theo Bạch Hãn Triệt.

“Nếu ta sớm một chút thấy rõ… Nếu ta lúc trước đến hỏi Vận Tranh cùng Vận Vanh…” Chuyện Dụ Đầu là một cái gai trong lòng hắn. Nhiều năm như vậy, vì không cho hai người kia thương tâm hắn luôn đè chuyện này trong lòng, hôm nay uống rượu lại là sao cũng đè không được.

“Thiếu gia, ngài đừng khóc, nhìn ngài khóc, ta cũng muốn khóc.” Tiểu Tứ đã lệ rơi đầy mặt ôm chặt Bạch Hãn Triệt.

“Ta cũng muốn, khóc.” Đồng Đồng sắp gào khóc.

“Ta không sao, khóc lên, thì tốt rồi.” Bạch Hãn Triệt lại rót một chén rượu uống. Đồng Đồng và Tiểu Tứ cũng uống một ly theo.

“Thiếu gia, ta cũng sợ, ta cũng sợ…” Tiểu Tứ khóc đến thương tâm, “Ta sợ Tài Sơ trưởng thành, biết cha của nó là một hoạn quan, sẽ hận ta, sẽ, hận ta.”

“Tài Sơ nếu dám nghĩ như thế, ta là người đầu tiên, không bỏ qua cho nó” Đồng Đồng lại là một chưởng đập lên bàn, hắn say rượu hoàn toàn không cảm thấy đau.

“Ta cũng, không tha cho nó!” Bạch Hãn Triệt nặng nề gật gật đầu, cầm lấy chén rượu, “Đến! Uống rượu! Hôm nay ba chúng ta, liền thoải mái, nói ra lời giấu trong lòng! Nói xong, sau này sẽ, không bao giờ khóc nữa!”

“Được! Nói ra! Nói ra tất cả!” Đồng Đồng dùng sức chạm cốc, rượu hắt ra một nửa.

“Nói! Phải nói! Ta nghẹn đến, rất khó chịu…” Tiểu Tứ chạm cốc, nước mắt tuôn ra. Ba người uống rượu xong ôm đầu khóc rống.

Continue Reading

Tâm thủy dao – Phiên ngoại 2

Tâm thủy dao – Phiên ngoại

Phiên ngoại nhị: Dục vọng độc chiếm

“Dụ Đầu, đến chỗ Triệt ca ca.”

“A a…”

“Ha ha, Dụ Đầu thật ngoan.”

Nhìn người ôm đệ út chơi đùa phía trước, Lưu Vận Tranh lẳng lặng uống trà không đi quấy rầy. Lưu Thao thân sinh nhi tử của hắn yên tĩnh ngồi ở một bên cùng nhau chơi đùa với phụ thân, tiểu hoàng thúc, không khí ấm áp mà hạnh phúc. Đây là mấy lần khó có được mà Lưu Vận Tranh cho phép Bạch Hãn Triệt dứt bỏ y ở cạnh “người khác”, cho dù “người khác” ấy là nhi tử của y. Ngoại trừ đệ út ra, Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh không cho phép lực chú ý của Bạch Hãn Triệt đặt trên thân người khác, dục vọng chiếm hữu của bọn họ đối với người này từ bé đã như thế, loại dục vọng này đã xâm nhập cốt nhục, căn bản không thể nào thay đổi.

Từ lúc còn nhỏ, hai người đã không chấp nhận Bạch Hãn Triệt đi khỏi bọn họ, từng nghe nhị thúc nói, bọn họ sinh ra không bao lâu đã thích quấn lấy Hãn Triệt, tuy rằng không có ký ức mấy năm đó, nhưng y tin tưởng y và Vận Vanh nhất định là nhìn thấy Bạch Hãn Triệt lần đầu tiên đã không bao giờ nguyện buông tay nữa. Không có nguyên nhân, không cần lý do, phụ hoàng và phụ vương nguyện ý cùng nhau có được phụ thân, y và Vận Vanh là huynh đệ đồng bào, thích cùng một người cũng nằm trong tình lý.

Dường như trong bụng cha hai người bọn họ đã thương lượng, muốn “lấy” cùng một vợ. Y và Vận Vanh chưa bao giờ vì muốn độc chiếm Hãn Triệt mà dựng lên tranh chấp, ngay từ đầu ý niệm của bọn họ chính là “Hãn Triệt là của chúng ta”, là y và Vân Vanh hai người cùng sở hữu.

Yếu đuối, nhát gan, thích khóc của Hãn Triệt, những điều này trong mắt người ngoài đều không phải tính cách được ưa thích trong mắt y và Vận Vanh lại là thích, ngoại trừ thích vẫn là thích. Hồi bé chưa hiểu đó là cảm tình như thế nào, chính là muốn buộc chặt Hãn Triệt bên người, dù cho hắn không thích cũng phải cưỡng chế giữ hắn bên cạnh. Về sau nghe được tin đồn nói Hãn Triệt không phải là thân sinh nhi tử của phụ thân, y và Vận Vanh lại âm thầm có chút vui mừng, như vậy Hãn Triệt sẽ không là ca ca của bọn họ, bọn họ muốn Hãn Triệt, không cần ca ca.

Lại sau đó, loại thích cưỡng chế này theo sự lớn lên của bọn họ càng không thể thu lại. Không có kiên nhẫn đợi đến khi Hãn Triệt chủ động, y và Vận Vanh hạ dược cho Hãn Triệt. Hãn Triệt là của bọn họ, mặc kệ là trái tim, hay là thân thể. Mỗi ngày ôm Hãn Triệt ngủ, dục niệm căn bản không chịu khống chế, bọn họ cũng không nguyện khống chế. Chỉ là bọn họ vẫn còn quá nhỏ, không hiểu được kết quả của khống chế bản thân làm bọn họ suýt nữa không thể chịu đựng.

Y và Vận Vanh không chỉ một lần cảm kích trời xanh cho bọn họ một phụ thân tốt nhất thế gian này, nếu không có phụ thân, y và Vận Vanh không chỉ sẽ đẩy Hãn Triệt vào tuyệt cảnh, cũng sẽ đẩy chính bọn họ vào tuyệt cảnh. Không có Hãn Triệt, y và Vận Vanh sẽ điên, sẽ cuồng, đó là người đã định ra sau khi bọn họ ra đời, sớm dung nhập vào cốt nhục bọn họ, sớm là một thể với bọn họ. Không còn Hãn Triệt, y và Vận Vanh chỉ còn lại có một nửa thể xác.

“Dụ Đầu, mệt nhọc đi, Triệt ca ca dỗ ngươi ngủ.”

Mạch suy nghĩ của Lưu Vận Tranh vì thanh âm mà thu hồi, y đứng lên đi qua: “Hãn Triệt, để Dụ Đầu cho ta đi.”

“Dụ Đầu muốn ngủ.” Bạch Hãn Triệt giao tiểu tử đã mệt mỏi cho Lưu Vận Tranh. Tiểu tử kia mới vừa học đi đường không bao lâu, rất dễ mệt.

“A a…” Lưu Thiên Tứ hai tuổi kêu lên liền ngậm ngón tay cái của mình, Bạch Hãn Triệt vội vàng bắt được tay bé lấy ra khăn lụa lau sạch sẽ cho bé, cũng nhẹ nhàng vỗ, “Dụ Đầu, ngủ đi, ngủ một giấc.”

“Ưm…” Chớp vài cái ánh mắt, Lưu Thiên Tứ chậm rãi nhắm lại, bé không buồn không lo buồn ngủ thì rất nhanh thiếp đi.

Yêu thương nhìn Lưu Thiên Tứ, Bạch Hãn Triệt nhịn không được hôn mặt bé, nhỏ giọng nói với Lưu Vận Tranh: “Ta ôm Dụ Đầu về chỗ phụ thân, ngươi cùng Thao nhi.”

“Không cần. Để cho Thao nhi ngủ với Dụ Đầu.” Không giao Lưu Thiên Tứ cho Bạch Hãn Triệt, Lưu Vận Tranh nói với cung nhân canh giữ: “Ôm cả thái tử về đi, để cho nó ngủ cùng với tiểu vương gia.”

“Dạ, hoàng thượng.”

Bạch Hãn Triệt nhìn cung nữ ôm nhi tử, nhịn không được nói: “Vận Vanh, ta mang Thao nhi ngủ nhé.” Hắn muốn ở bên nhi tử nhiều hơn.

Ấn đường Lưu Vận Tranh nhíu lại, trầm giọng nói: “Mang nó ngươi sẽ mệt, ngươi đã chơi với Dụ Đầu và Thao nhi cả buổi sáng. Ta đưa Dụ Đầu và Thao nhi về chỗ phụ thân đi, Dụ Đầu tỉnh muốn tìm Thao nhi đùa, Thao nhi cũng không muốn rời khỏi tiểu hoàng thúc.”

Bạch Hãn Triệt còn muốn nói, sau khi nhìn thấy sắc mặt của Lưu Vận Tranh thở dài, từ bỏ. Nói thêm gì nữa người này sẽ tức giận, người này cùng Vận Vanh cũng không chấp nhận hắn mất quá nhiều tâm tư vào hài tử. Continue Reading