WordPress #21: Lặt vặt (5)

Dạo này mình hay bị hỏi làm thế nào để copy từ Word vào WordPress mà ngại trả lời đi trả lời lại quá nên làm tut mới luôn vậy.

Lần này cũng thử nghiệm phong cách mới, đấy là làm tut bằng video luôn XD~

Các thứ cần có:

  1. File Word đã được định dạng <tất nhiên rồi =))>
  2. Notepad++

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 8

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát chương – Cái tráp

Trời mưa quá lớn, vẫn không có dấu hiệu ngừng, hai người cũng chỉ có thể ở trong thạch động không ra được. Mạnh Trúc gương mặt lạnh lùng không lại phản ứng Lạc Thịnh Vũ nữa, một mình ngồi sâu bên trong vận công điều tức. Lạc Thịnh Vũ thì dựa vào chỗ ở bên ngoài một chút.

Sắc trời u ám, mây mưa che mặt trời, căn bản nhìn không ra rốt cuộc là giờ gì. Mạnh Trúc điều tức hơn nửa ngày, cảm giác thân thể thư thái rất nhiều, không biết có phải liên quan đến dược hiệu hay không. Nhưng cứ nghĩ đến viên thuốc kia, sắc mặt hắn liền tối đi. Nhưng mà…

Mạnh Trúc hơi mở mắt, Lạc Thịnh Vũ tựa hồ rất căng thẳng với thân thể hắn, nói cách khác người kia dường như rất coi trọng hài tử mà hắn đang mang. Mặc dù nghĩ tới khiến cho Mạnh Trúc nghiến răng nghiến lợi, chẳng qua điểm này cũng có thể lợi dụng, ít nhất cho phép kiềm chế đối phương.

Giương mắt nhìn về phía ngoài động, mưa là càng rơi càng to. Lạc Thịnh Vũ cứ ngồi ở nơi đó, trên tảng đá trước mặt y đều bị nước mưa bắn ướt, quần áo người nọ vốn đã ẩm ướt, cũng nhìn không ra rốt cuộc là vẫn chưa khô hay là lại ướt.

Vốn tưởng rằng trận mưa này còn phải hạ tiếp, ai có thể liệu lại qua không lâu, trời bỗng nhiên quang, nắng chiều đỏ rực một mảnh, khiến chạng vạng có chút lạnh cũng có vẻ nóng rực.

“Ngươi đang nhìn cái gì?” Mạnh Trúc đứng dậy đi vài bước về phía ngoài động, ánh mắt Lạc Thịnh Vũ nhìn chằm chằm đối diện đã rất lâu rồi, không khỏi cũng nhìn theo.

“Nơi đó.” Lạc Thịnh Vũ nâng tay chỉ chỉ, thuận tay liền kéo cánh tay Mạnh Trúc.

Mạnh Trúc chán ghét giãy tay ra, trên núi đối diện hình như có cảm giác chấm sáng bạc, giống như là vũ khí đang phản quang. Hắn vui vẻ, thầm nghĩ chẳng lẽ là Mạnh Khanh Mạnh Hiểu bọn họ mang theo người lại đây?

“Ta đi nhìn xem.”

“Đợi chút.” Lạc Thịnh Vũ nhìn hắn muốn đi, một phen kéo hắn lại, nói: ”Hẳn không phải là thủ hạ của ngươi tìm tới, từ nãy giờ vẫn ở vị trí đó chưa hề nhúc nhích.”

Mạnh Trúc hừ lạnh một tiếng, cười nhìn về phía Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Cho dù không phải có làm sao? Với lại Lạc đại hiệp, ngươi cho là bản tọa sẽ tin lời ngươi nói ư?”

Lạc Thịnh Vũ thở dài, nhất thời không nói chuyện, tay kéo hắn cũng không buông ra, cuối cùng nói: ”Vậy ngươi lúc nào mới có thể tin ta một lần?”

“Không đời nào.” Mạnh Trúc trả lời thực rõ ràng, sau đó nhíu nhíu mày, lại nói: ”Nếu nói, vậy chờ sau khi ngươi chết đi.”

“Quên đi, ta đi cùng ngươi.” Trên mặt Lạc Thịnh Vũ không có biểu tình dư thừa.

Mạnh Trúc nhìn nhìn chấm sáng đối diện, ”Ta thấy Lạc đại hiệp vẫn là thành thành thật thật ở chỗ này, võ công của ngươi bị ta ngăn lại, chẳng lẽ muốn ta một đường chăm sóc ngươi sao?”

“Ngươi để ta ở chỗ này một mình, thì không sợ ta chạy sao?” Lạc Thịnh Vũ có chút kinh ngạc nhìn Mạnh Trúc, tựa hồ có chút không hiểu.

Mạnh Trúc cười lạnh, đến gần y vài bước, hai người nhất thời kề rất sát, cơ hồ chóp mũi cũng đụng phải nhau, hắn lúc này mới chậm rãi nói: “Lạc đại hiệp rất coi trọng hài tử này của ngươi có phải không?”

Mạnh Trúc ngữ khí ôn hòa, thanh âm cũng rất thấp, giống như là đang thì thầm, ”Vậy đừng hành động thiếu suy nghĩ, nếu không bản tọa nhất định sẽ không nương tay. Ta đã nói muốn báo thù, không tiếc bất cứ giá nào, mạng cũng có thể không cần, năm phần công lực kia xem là gì?”

Lạc Thịnh Vũ nghe xong thân thể chấn động, bỗng nhiên nâng tay một phen ôm eo Mạnh Trúc, lần này hai người ngay cả một tia kẽ hở cuối cùng cũng không còn, ôm lấy nhau.

“Ngươi nói ta rốt cuộc là quá thất bại hay là quá thành công? Ngươi hận ta hận đến sâu như vậy, ta lại còn cảm thấy vui sướng. Gần ba mươi năm, lần đầu tiên có người coi trọng ta như vậy, hơn nữa nhìn chính là ta, không phải giá trị lợi dụng mà ta có.”

Mạnh Trúc bị y ôm toàn thân đều cứng ngắc, hắn đâu ngờ Lạc Thịnh Vũ dám lớn mật như thế, phải biết rằng người nọ bây giờ căn bản không thể sử dụng nội lực, hắn tùy thời đều có thể giết y.

Mạnh Trúc bị y ôm nháy mắt cũng quên mình hoàn toàn có thể một chưởng vung y ra. Hắn chỉ cảm thấy hơi nóng của hô hấp người nọ quét trên cổ mình, toàn bộ thân thể cũng nóng rực vô cùng. Tựa hồ có chút nóng lên không bình thường.

Mạnh Trúc nâng tay dễ dàng đã vung y ra, người nọ lảo đảo hai bước, dựa vào tường đá lúc này mới đứng vững. Hắn nhìn tỉ mỉ, người nọ hình như thật là có chút phát sốt, chắc chắn là vừa rồi bị trọng thương lại xối mưa to, nguyên khí không đủ quá mức suy yếu.

“Ngươi vẫn là thành thật chờ ở chỗ này đi, bệnh giống như tàn phế.” Mạnh Trúc nhìn y một cái, xoay người bước ra khỏi thạch động, triển khai khinh công phi thân nhảy lên, nhẹ nhàng chạm đất. Đọc tiếp

WordPress #21: Facebook

Nội dung

Lâu lắm mới lại viết tut. Chủ đề lần này sẽ là tất tần tật những thứ liên quan tới Facebook mà các bạn có thể tạo trên WordPress ^^

Facebook Like Box

Đây là 1 widget có sẵn của WordPress. Có điều, nó chỉ có thể dùng được với Facebook Page, chứ không dùng được cho Facebook cá nhân. Bạn có thể xem ví dụ 2 widget Mua VIP truyện và Bậc thầy giới tính bên sidebar của tớ. Cách điền widget này như sau:

  • Tiêu đề: Tên widget, sẽ xuất hiện trên trang
  • Facebook Page URL: Địa chỉ trang Facebook, bạn hãy copy đầy đủ địa chỉ trang vào đây
  • Rộng + Cao: Thông số chiều rộng và chiều cao của widget, bạn nên đặt chiều rộng bằng cỡ với chiều rộng sidebar
  • Show Face: Chọn để hiện avatar
  • Show Stream: Chọn để hiện các bài viết trong trang
  • Show Cover Photo: Chọn để hiện hình cover

Facebook Badge

Facebook có một chức năng là Badge. Dùng cái này bạn có thể đăng trang Facebook cá nhân, đương nhiên là cả fanpage vào WordPress, cả dưới dạng widget văn bản lẫn trong 1 bài viết hay trang bình thường. Các bước thực hiện như sau:

  1.  Vào link này
  2. Chọn loại badge bạn muốn dùng
  3. Chỉnh sửa hình thù cái badge tùy theo ý thích, sau khi chỉnh sửa xong, lưu lại
  4. Tại phần Chọn nơi để thêm biểu tượng huy hiệu, bấm vào nút Other
  5. Copy đoạn mã và paste vào WordPress ở chế độ văn bản hoặc trong widget

Facebook Embed

Bạn có biết, có thể nhúng một status bất kỳ của Facebook lên WordPress không? Cách thực hiện thì vô cùng đơn giản luôn. Bạn chỉ cần paste link dẫn đến status đó vào 1 dòng riêng, không có định dạng gì là xong. Ví dụ tớ có link sau:

https://www.facebook.com/muaviptruyen/posts/697987743640904

Kết quả nhận được sẽ là

Chú ý: Bạn chỉ có thể paste link dẫn đến status, link dẫn đến trang ảnh sẽ không làm được nhé

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/

Thần phục – Chương 34

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 34 – Cua đồng chết trên bờ cát (1)

An Lý Mộc chưa từng thấy nữ sinh không đáng tin hơn Triển Tiểu Liên. Nghe lời của Triển Tiểu Liên, An Lý Mộc thiếu chút nữa phun ra một búng máu, gian khổ kéo Triển Tiểu Liên dỗ: “Tiểu Liên, em bây giờ mới bao nhiêu chứ? Để ba em biết…”

Triển Tiểu Liên trừng mắt to: “Chẳng lẽ anh còn tính nói cho ba em biết?”

An Lý Mộc hận không thể cắn đứt đầu lưỡi mình, sao mỗi lần thời điểm mấu chốt anh chính là không cãi nổi Tiểu Liên chứ? “Tiểu Liên, anh không có ý này, ý anh em bây giờ quá nhỏ, mấy cái em vừa nói ấy, chúng mình sau này hẵng nói có được không? Chúng mình trước đây không phải đã nói rồi sao? Giữ đến khi hai ta hai mươi tuổi kết hôn? Em nói bây giờ cứ như vậy, thế đêm tân hôn của chúng mình thế nào?”

Triển Tiểu Liên nghe xong, lập tức vuốt cằm lẩm bẩm: “Anh Đầu Gỗ anh nói hình như có chút hợp lý… Chẳng nhẽ lần này phá rồi, trước khi kết hôn còn phải vá một lần?”

An Lý Mộc rơi lệ đầy mặt, anh há miệng, “Tiểu Liên, anh không có ý này…”

Triển Tiểu Liên vung tay nhỏ lên, khí phách nói: “Anh Đầu Gỗ, em nghĩ kỹ rồi, nếu lúc kết hôn anh cảm thấy không có tình thú, vậy em sẽ hi sinh một chút, đi vá lại, em thấy bây giờ những quảng cáo làm cái đó ở khắp mọi nơi…” Triển Tiểu Liên nghiêng đầu, “Anh Đầu Gỗ anh xem, ở đây có này, không đau đớn… A, tìm thấy rồi!”

An Lý Mộc kinh hoàng khiếp sợ quay đầu nhìn lại, không may, trên cái cột điện bên cạnh dán loại quảng cáo nhỏ này, An Lý Mộc muốn một đầu đụng chết trên cột điện.

Triển Tiểu Liên vẫn còn đang nói: “Dù sao cũng không phải là phẫu thuật lớn, tốn không bao nhiêu tiền. Đúng rồi anh Đầu Gỗ, anh mang theo bao nhiêu tiền? Em mang có năm đồng tiền, chắc không đủ thuê nhà nghỉ hai tiếng đồng hồ, anh xem tiền của anh có đủ hay không? Thật sự không được, em vào lớp tìm bạn học em vay ít tiền…”

An Lý Mộc nổ đom đóm mắt, giữa anh và Tiểu Liên có phải là thật sự khác biệt hay không? Chẳng lẽ mới ra khỏi cổng trường mà anh đã già rồi? An Lý Mộc rất thành thực, luôn cảm thấy là vấn đề của mình, thật ra anh chẳng có chút vấn đề nào hết, cảm giác có thể coi là đàn ông tốt có trách nhiệm có đảm đương, chủ yếu là cái đồ anh coi trúng này rất không đáng tin. Anh gắng sức nghĩ rồi nói câu: “Tiểu Liên, chúng mình bây giờ vụng trộm không cho ba em biết được không? Chuyện gạo cơm này, trễ hai năm có được không? Nếu không chờ em thi lên đại học cũng được, đây là việc lớn trong đời, chúng mình không thể quyết định vội vàng, hơn nữa còn là đi thuê nhà nghỉ, có phải không vệ sinh hay không? Dầu gì, chúng mình cũng phải ở trong phòng tân hôn của chính mình chứ?”

Triển Tiểu Liên vẻ mặt không tình nguyện, “Em cũng không ngại tuổi còn nhỏ, anh Đầu Gỗ anh sao lại cứ sợ như vậy chứ?”

An Lý Mộc muốn khóc, anh là vì ai hả? Cô cũng không nghĩ xem cô mới bao nhiêu, bây giờ là yêu đương, qua hai năm nếu như phát hiện cô chính là chơi trò gia đình, hối hận không cần anh, thì vẫn còn kịp, bây giờ nếu nhất thời tham hoan, ảnh hưởng chính là cả đời cô đấy. Lúc này anh chỉ có thể dỗ: “Tiểu Liên thực ra vấn đề chính là ở anh, anh vừa tốt nghiệp, cố gắng thể hiện, chăm chỉ làm việc, đứng vững gót chân như thế cuộc sống sau này của hai ta mới có thể khá giả có phải hay không? Em nói anh rõ ràng ngay cả tiền thuê phòng cũng không có, vậy sao được? Ba em nếu biết, đánh chết em cũng sẽ không cho em lấy anh, em nói có đúng không?”

Triển Tiểu Liên suy nghĩ một lúc, cô không mang theo tiền là thật, An Lý Mộc nói anh cũng không có tiền, xem ra phòng là không thể thuê được, cuối cùng mở miệng: “Vậy được rồi. Đúng rồi anh Đầu Gỗ, vậy lần sau anh phải mang đủ tiền nhé.”

An Lý Mộc nghe xong, lập tức thở phào nhẹ nhõm, anh là đàn ông mà, có mấy gã đàn ông gặp phải người chủ động nhảy vào longf lại cự tuyệt? Thế mà bé gái trước mặt anh kích động đưa vào lòng anh, thật là muốn mạng người. An Lý Mộc có chút bất đắc dĩ nói: “Tiểu Liên, em về trước ăn cơm, vốn nên là dẫn em cùng ăn, nhưng anh bận quay về nộp hồ sơ, buổi sáng đã giục rồi, anh bây giờ phải chạy về, buổi tối em tan học anh đến tìm em.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, lập tức đồng ý, vẫy vẫy tay với An Lý Mộc liền đi, trong lòng rất vui vẻ, buổi tối trước tiên vay đủ tiền thuê phòng hẵng nói, tuyệt đối không thể bởi vì vấn đề tiền làm hỏng nghiệp lớn phá thân của cô. Đọc tiếp

Thần phục – Chương 33

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 33 – Yêu đương phải càng sớm càng tốt

Thật ra Triển Tiểu Liên không hiểu rõ An Lý Mộc vì sao lại xuất hiện ở cửa Nhị Trung Bãi Yến, cô cũng không cảm thấy An Lý Mộc ngốc như Lôi Quá Khách chờ cô. An Lý Mộc cũng đã mở miệng gọi cô, Triển Tiểu Liên chắc chắn sẽ không giả vờ không nhìn thấy: “Thật đúng là anh Đầu Gỗ? Khéo thật, anh sao lại đến đây vậy? Anh tìm ai em tìm giúp anh, em rất quen thuộc Nhị Trung.”

An Lý Mộc mỉm cười lắc đầu: “Không tìm ai, anh qua bên này làm hồ sơ, biết em học ở đây, liền ghé thăm em.”

Triển Tiểu Liên kỳ quái hỏi: “Anh Đầu Gỗ anh muốn làm hồ sơ gì vậy? Anh cũng không học ở đây.”

An Lý Mộc cười híp mắt nhìn Triển Tiểu Liên, nói: “Tiểu Liên, anh năm nay đã tốt nghiệp rồi, với lại, anh thi đỗ công chức.”

Triển Tiểu Liên híp mắt, muốn nghiệm chứng phỏng đoán của mình: “Cho nên?”

An Lý Mộc kéo tay Triển Tiểu Liên, âm thanh mang theo vui sướng nói với cô: “Cho nên, anh đến báo cáo tại đồn công an khu đông Bãi Yến, Tiểu Liên, anh bây giờ là cảnh sát, hơn nữa, ngay tại Bãi Yến.”

Triển Tiểu Liên lập tức hiểu, An Lý Mộc về sau làm việc ngay tại Bãi Yến, cô liếc mắt nhìn An Lý Mộc, hít mũi một cái, không thành tâm chút nào nói tiếng: “À há, anh Đầu Gỗ vậy thì thật là chúc mừng anh.” Nói xong, Triển Tiểu Liên ôm tiểu thuyết ngôn tình của cô muốn đi, trong lòng tức giận nghĩ, tới khoe khoang với cô phải không? Chờ, đi lấy ít cứt chó ném vào người anh, ngạt chết anh.

“Tiểu Liên!” An Lý Mộc kéo cô không buông tay, Triển Tiểu Liên hung tợn quay đầu trừng anh: “Làm sao?”

An Lý Mộc mím mím môi, sau đó nghiêm túc nói: “Tiểu Liên, anh tốt nghiệp rồi, cũng có công việc, anh sau này nhất định sẽ nỗ lực làm việc chăm chỉ, anh về sau nhất định sẽ càng ngày càng tốt hơn, anh cũng chắc chắn nuôi được bạn gái anh sau này, Tiểu Liên em có tin anh không?”

Triển Tiểu Liên vẫn là lé mắt nhìn anh, giọng điệu không thèm nói: “Anh nuôi bạn gái anh liên quan gì tới em? Em cũng không phải bạn gái anh, anh đi nói với bạn gái anh đi, nói với em cái gì, hừ.”

An Lý Mộc ở trường quân sự bốn năm, mặt bị phơi nắng đen sạm, ít đi cái ngây ngô của tuổi trẻ nhiều thêm cái thành thục của đàn ông, ngũ quan cũng hoàn toàn thành hình, cả người thoạt nhìn vô cùng cường tráng. Thật ra ngoại hình và tính cách của anh, đúng là loại hình Triển Tiểu Liên thích.

Phải nói An Lý Mộc thật đúng là có bản lĩnh, vừa tốt nghiệp thi đậu công chức, công chức bây giờ là cái gì? Dựa theo lời thế hệ trước đó chính là bát sắt, bao nhiêu người chen rách đầu chui vào trong, kết quả lại tốt, anh thi đỗ luôn, tình hình đi làm bây giờ không thể so với ngày trước, cái gì cũng dựa vào chính mình, bao nhiêu người cho rằng trường quân sự hay trường quân đội nhất định là được bảo đảm bố trí, đâu có chuyện dễ dàng như vậy? Trong nhà An Lý Mộc cũng không có quan hệ, nữa là việc làm sau khi tốt nghiệp. Vì thế anh chỉ có thể dựa vào chính mình.

Vả lại, trong lòng An Lý Mộc cũng nghẹn một hơi, ba cô không phải chướng mắt anh sao? Anh càng muốn cho ba cô thấy, bây giờ nghề nghiệp nào là bảo hiểm? Chắc chắn chính là công chức, ba cô nói anh không bản lĩnh, An Lý Mộc tìm một việc làm ổn định, như thế xem ba cô còn nói câu anh nuôi không nổi Triển Tiểu Liên hay không, tiền lương của công chức mặc dù không cao, nhưng các phúc lợi khác của công chức tốt, cơ hội bao nhiêu người đều cầu không được.

Chuyện An Lý Mộc thi đậu công chức, nếu đổi thành trước đây, Triển Tiểu Liên phỏng chừng đã sớm nhảy lên người An Lý Mộc vui mừng thay anh rồi, nhưng lần này Triển Tiểu Liên kiên cường đấy, cũng đã chia tay, còn quan hệ cái gì? Triển Tiểu Liên chỉ ôm sách bảo bối của cô, cũng không nhìn An Lý Mộc, nghiêng mặt với anh, nhạt nhẽo nói: “Anh Đầu Gỗ, không có chuyện gì khác em đi đây, em bận lắm.” Đọc tiếp