Ma đầu – Quyển hạ – Chương 5

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ chương – Tiến thoái

Mạnh Trúc không kịp kinh ngạc cái gì, nhíu nhíu mày, trầm giọng nói: ”Không muốn chết thì đi nhanh lên.”

“Có người tới.”

Lời của Lạc Kiến Bắc cơ hồ là cùng nói ra với Mạnh Trúc, Lạc Thịnh Nghĩa cả kinh vội vàng nín thở ngưng thần, nhưng nội lực của gã bị quản chế cũng nghe không được cái gì.

“Đi!” Mạnh Trúc không hề dừng lại, bỗng nhiên vươn tay một phen liền giữ vai Lạc Thịnh Nghĩa, đề khí tung người, một tay hắn nắm một người sống, lại nhìn không ra chút nào, thân hình nhẹ nhàng. Lạc Kiến Bắc vừa thấy vội vàng đuổi theo, y cũng không biết Mạnh Trúc là có ý gì, là địch hay bạn.

Vừa rồi Lạc Thịnh Nghĩa cực kỳ kích động thanh âm khá lớn, bên cạnh đương nhiên sẽ có người nghe thấy động tĩnh. Mạnh Trúc cũng không nói nhiều, thấy Lạc Thịnh Nghĩa ngọ ngoạy tóm luôn huyệt đạo gã, trong tay xách người lập tức không còn tiếng động giống như thoát lực.

“Mạnh cốc chủ!…” Lạc Kiến Bắc võ công xa xa không bằng Mạnh Trúc, chỉ thấy bóng người phía trước nhoáng lên khẽ động, bỗng nhiên giống như phát lực, chỉ chốc lát cũng sắp biến mất không thấy trước mắt, không khỏi thấp giọng hô một câu.

“Đồ vô dụng.” Mạnh Trúc đột nhiên ngừng lại, nhẹ buông tay liền thả Lạc Thịnh Nghĩa đã bị điểm huyệt đạo trên mặt đất. Chỉ thấy tóc dài hắn xõa ra, khóe miệng nhếch một tia cười lạnh, nói: ”Bốn gia tướng Lạc đại hiệp tỉ mỉ bồi dưỡng võ công không khá gì hơn thế.”

Màu sắc trên khuôn mặt Lạc Kiến Bắc biến đổi, tựa như là xấu hổ nhưng lại không giống, cuối cùng chỉ nói: ”Mạnh cốc chủ, nhị trang chủ hôm nay là trốn ra được, cũng không có tác dụng gì với ngươi. Xin nương tay cho, cho tại hạ hộ tống nhị trang chủ về Lạc gia.”

“Sao lại không có tác dụng?” Mạnh Trúc cứ đứng bên cạnh Lạc Thịnh Nghĩa, Lạc Kiến Bắc cũng không dám tiến lên, tay trái nhẹ nhàng vuốt ve qua lại trên thân Đoạn Thủy kiếm, nói: ”Cho dù Lạc Thịnh Vũ là người Liêu thì làm sao? Bản tọa cứ cá xem, ngươi đoán thử, y là lương tâm chưa mất hay là lòng lang dạ sói?”

“…” Lạc Kiến Bắc há miệng thở dốc nhất thời không biết nói gì tiếp, đột nhiên thấy trong mắt Mạnh Trúc trước mặt chưa đến năm bước xẹt qua một chút hung tàn, không khỏi trong lòng không yên.

Còn không kịp để Lạc Kiến Bắc phản ứng, Mạnh Trúc đã nhảy lên, một bước lấn qua. Trong đêm tối vốn nhìn đã không rõ ràng, cũng chỉ cảm thấy bên tai một trận gió qua, bóng dáng màu lam giống như là ảo giác chia đôi. Trái lại kiếm quang màu lam bất ngờ tăng vọt đâm vào mắt người đau đớn.

Một tiếng “keng” vang lên, tay Mạnh Trúc vừa nhấc đã rút ra Đoạn Thủy kiếm, giơ kiếm gọt một cái, quát: ”Lén lén lút lút, ra đây cho bản tọa.” Hắn còn chưa dứt lời, hai người phía sau cây đã bị bức lui xa năm sáu bước, khó khăn né thế kiếm lúc này mới dừng chân đứng vững. Giờ mới nhìn thấy rõ ràng, một người trong đó chính là minh chủ Sở Trung Kiệt không thể nghi ngờ, người kia trái lại không biết.

“Thì ra là Sở minh chủ.” Mạnh Trúc thấy rõ người tới cũng không sốt ruột lại làm khó dễ, đứng lại trường kiếm rung lên phát ra tiếng leng keng.

“Ma đầu! Xem ngươi chạy trốn đi đâu!” Người đứng cùng Sở Trung Kiệt nhìn dáng dấp hơn bốn mươi tuổi, không biết là môn phái nào, nhưng thân hình nhịp chân vừa nhìn chính là cao thủ hiếm thấy.

“Ngô chưởng môn chớ nhiều lời với ma đầu này! Ma đầu này rất xảo trá, Ngô chưởng môn ngươi nhanh đi tìm người chi viện, lão phu ngăn chặn hắn trước.” Trên tay Sở Trung Kiệt không có binh khí, làm ra tư thế hét một tiếng.

Chưởng môn họ Ngô kia định nhãn nhìn, trên đất phía sau Mạnh Trúc còn có một người đang nằm, hắn đương nhiên cũng nhận ra, không phải nhị trang chủ Lạc gia Lạc Thịnh Nghĩa thì là ai, lập tức sôi gan, quát: ”Ma đầu này lại còn kèm Lạc nhị trang chủ! Mọi người lui vào trong rừng này đều tách ra, cũng không biết đi đâu tìm chi viện, không bằng hai chúng ta liều mạng với hắn, ta thấy ma đầu này sắc mặt khó coi, chắc chắn cũng bị thương.”

Câu nói kế tiếp của hắn đương nhiên là nói với Sở Trung Kiệt, chẳng qua là giọng nói đủ để cho người bên cạnh đều rõ ràng. Mạnh Trúc không khỏi cười lạnh mấy tiếng, đây hiển nhiên là đang đe dọa hắn, muốn ra oai phủ đầu.

“Hai vị đại hiệp không cần phải lo lắng, bản tọa là chịu vết thương nhỏ, nhưng còn chưa tính cái gì, không cần bận tâm. Đối phó các ngươi vẫn là dư dả.

“Miệng nói lời ngông cuồng!” Họ Ngô kia vừa nghe có chút tức giận, nhưng đối phương thoải mái thừa nhận trên người mình có vết thương, điều này khiến trong lòng hắn run lên, tức khắc lại không còn gan. Nhưng vẫn là đột nhiên hét lớn một tiếng, hợp thân nhào tới, một quyền về phía mặt Mạnh Trúc.

Mạnh Trúc lui nửa bước, nâng kiếm kéo, kiếm quang màu lam xoẹt nửa cung tròn, nhẹ nhàng xử lý một quyền khí thế to lớn của người nọ, quay kiếm liền đâm chỗ tim hắn. Sở Trung Kiệt bên kia vừa thấy, một người sao có thể là đối thủ của Mạnh Trúc, tuy nói Mạnh Trúc vừa thấy chính là bị thương, nhưng hai người ông ta cũng không có binh khí bị tổn thất không nhỏ, cũng hét lớn một tiếng liền vọt qua. Đọc tiếp

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 4

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ chương – Người Liêu

Mạnh Trúc chỉ kinh ngạc một lát, ngay sau đó trong nháy mắt chính là vận khí, cổ tay xoay một cái, thừa dịp kiềm chế mạch môn hơi chút dịu đi, mạnh mẽ giãy ra.

“Xẹt” một tiếng, lưỡi kiếm vẫn còn mang theo máu tươi kia rung một trận, chỉ thấy Mạnh Trúc xoay tay một cái, lưỡi kiếm màu lam đã quẹt về phía trên mu bàn tay Lạc Thịnh Vũ.

Lạc Thịnh Vũ lùi lại, Mạnh Trúc cũng không phải là muốn tước cánh tay y, chỉ thoáng một cái sau đó cũng lui mấy bước, lúc này mới thoát khỏi kiềm chế.

Giờ này khắc này xa xa lờ mờ có ánh đuốc, tiếng bước chân ầm ầm, vừa nghe là biết có đại đội người chạy về phía này. Không cần một lát, đã nhìn thấy một bóng đen chạy tới trước, người nọ không phải Lạc Kiến Đông còn có thể là ai?!

Mày dài của Mạnh Trúc nhíu một cái, hận đến nghiến răng, nghĩ Lạc Thịnh Vũ quả nhiên không phải dễ đối phó, vừa rồi lại là nhất thời sơ sẩy khinh thường, không nhận ra đối phương vậy mà lại giả vờ bị quản chế, mà bây giờ viện binh của y tới, chính mình càng thêm không có phần thắng.

Hắn đột nhiên xoay người một cái cũng đi về phía rừng cây, ánh xanh chỉ là vụt một cái, đã không thấy bóng dáng.

Lạc Thịnh Vũ đứng yên, trên tay phải y dính một ít vết máu, không khỏi vẩy ra, thấy người chạy nhưng cũng không đuổi theo.

“Chủ tử,” Lạc Kiến Đông dẫn đầu chạy tới, hắn đến vội vàng, không đợi Lạc Thịnh Vũ phân phó, trước nói: ”… Nhị trang chủ không thấy.”

Lạc Thịnh Vũ tựa hồ cũng có chút kinh ngạc, nhìn hắn một cái, rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh, nói: ”Là bị người mang đi? Hay là Thịnh Nghĩa tự mình chạy trốn? Hay hoặc là có người thả hắn đi.”

“… Thuộc hạ không biết.” Thân thể Lạc Kiến Đông chấn động, do dự một chút, liền cúi đầu trả lời.

“Kiến Bắc đâu ?”

……

Mạnh Trúc một hơi nhảy vào chỗ sâu trong cánh rừng, bốn phía rất yên tĩnh, không có một chút thanh âm, nhưng cũng khiến người ta cảm thấy rất quỷ dị. Công lực của hắn bị quản chế, thường thường lại cảm thấy đau bụng choáng váng đầu, nguyên khí cũng bị tổn thương, cứng đối cứng với Lạc Thịnh Vũ tất nhiên không ích lợi được bao nhiêu.

Hắn tìm một chỗ ngồi xuống nhập định, thân thể của mình không thể lạc quan, hơn nữa bên ngoài cánh rừng đều là truy binh, xung quanh lại không biết liệu có những người tự nhận là quân tử chính đạo ấy hay không, thật là trước sau có địch.

Mày dài của Mạnh Trúc nhíu chặt, thân thể khó chịu nói không nên lời, điều tức một lát trên trán lại đều là mồ hôi. Lúc này thời tiết còn lạnh nữa, gió thổi vù vù đến mức hắn rùng cả mình.

Điều tức nửa ngày không thấy khá hơn chút nào, hắn khó tránh có chút bực bội sốt ruột. Lại nghĩ đến lời Mạnh Khanh khi đó, lại càng xương cốt toàn thân đều tức mà vang lạch cạch. Nhắm mắt lại, vốn nên tĩnh tâm ngưng thần, nhưng trong đầu đều là người không nên xuất hiện ấy. Mổi cử động tiếng nói của người nọ, dịu dàng và săn sóc ngày trước hồi tưởng lại đều khiến hắn trợn mắt muốn nứt ra.

Mạnh Trúc chỉ cảm thấy chân khí thiếu chút nữa đi sai đường, vội vàng ngưng thần dẫn đường, nhưng cổ họng bỗng nhiên sinh ra một luồng vị đạo tanh ngọt, mày dài co quắp một cái, cứng rắn nuốt máu sắp nôn ra vào trong bụng. Trong cổ họng và trong bụng cháy bỏng một trận, tựa hồ là bị máu nóng ấy làm phỏng.

Hắn bị đau bụng và choáng váng đầu tra tấn hung hăng thở dài, hận ngứa răng. Vẫn nghĩ nếu không phải sợ liên lụy võ công của mình, hắn quả thật bây giờ sẽ cho bụng của mình một chưởng, đánh nát bấy khuất nhục ấy mới phải. Đáng cười là lúc trước còn cảm thấy người kia đối xử với mình vô cùng tốt? Đọc tiếp

Thần phục – Chương 30

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 30 – Tương Giang

Móng heo của Mục Hi khỏi cần mấy tháng, Triển Tiểu Liên cũng mượn cơ hội miễn phí nhìn chú đẹp trai thời gian dài như vậy, mỗi lần xem là một lần trái tim Triển Tiểu Liên đều rỉ vài thùng máu, cô rỉ máu không phải vì chính mình, mà là vì Mục Hi. Mục Hi nhưng là có bạn trai nha, cô ấy sau khi náo loạn một trận với Chu Thiếu Đường, lại hòa hảo, hai người lập tức tựa như mật đường, cứ như vậy chú đẹp trai lại có vẻ dư thừa.

Triển Tiểu Liên đau lòng cho chú đẹp trai, cô còn không thể nói, cũng chỉ có thể lặng lẽ rơi lệ trong lòng, cô chung quy không thể chạy tới nói với Mục Hi bảo cô ấy thích chú đẹp trai bỏ Chu Thiếu Đường chứ?

Loại tâm tình rối rắm này, Triển Tiểu Liên cảm thấy không có người sẽ biết, cô hy vọng Mục Hi mau mau rơi vào vòng ôm của chú đẹp trai, như vậy trong lòng cô sẽ dễ chịu chút thay cho chú đẹp trai, nhưng lại hi vọng Mục Hi có thể bỏ qua chú đẹp trai, như vậy mình còn có nước để ảo tưởng, nghĩ tới nghĩ lui, lại cảm thấy đều không được, cuối cùng chính cô cũng sắp đau đớn muốn chết.

Triển Tiểu Liên ngay trong loại tâm tình siêu rối rắm này nghênh đón cuộc thi giữa kỳ, cô nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh viết tên của mình chỗ họ và tên, sau đó, khi người khác làm bài cô vẽ đầu heo lên bài thi, vẽ một cái một cái lại một cái, đầu heo to đầu heo nhỏ, đầu heo đực đầu heo cái, cứ thế không làm một câu nào, ánh mắt giáo viên giám thị nhìn cô cũng quái dị theo, đầu heo cả bài thi cơ đấy!

Kỳ nghỉ đông Triển Tiểu Liên yêu nhất cuối cùng cũng tới, lần này Triển Tiểu Liên trứng ngỗng tất cả các môn, không vì gì khác, chính là vì thi kém chút không đi nhà dì, Triển Tiểu Liên cảm thấy mình một năm nay đều xúi quẩy, cô phải khống chế năm nay không đi Thanh Thành, bằng không, cô hoài nghi mình liệu đột nhiên có một ngày mất lưỡi hay không, cho nên, cô phải kiên trì, tuyệt đối không đi Thanh Thành.

Chủ nhiệm lớp cũng sắp khóc, người ta thi kém chút là một trăm điểm tụt xuống chín mươi chín điểm, chín mươi điểm tụt xuống tám mươi điểm, Triển Tiểu Liên thẳng từ điểm tối đa tụt xuống không điểm, đây không phải là đòi mạng người sao? Triển Tiểu Liên nộp căn bản chính là giấy trắng mà.

Mục Hi vươn cổ nhìn phiếu điểm của Triển Tiểu Liên, chép chép miệng: “Băng Dính, sao cậu lại nộp giấy trắng? Cẩn thận ba cậu về đánh mông cậu.”

Triển Tiểu Liên không thèm quan tâm liếc, “Phương pháp ba tớ phạt tớ là không cho tớ đến nhà dì.”

Ba Triển Tiểu Liên biết cô thích dì mình, biện pháp dỗ cô thi hằng năm chính là thi tốt sẽ mang cô đến nhà dì, lần này hay rồi, Triển Tiểu Liên cố tình vì không đi nhà dì cố ý thi trứng ngỗng.

Triển Tiểu Liên lấy phiếu điểm của Mục Hi xem: “Nhóc ngốc thi không tệ ha.”

Mục Hi thích thú gấp phiếu điểm, cẩn thận nhét vào trong túi, vừa sửa sang lại cặp sách vừa nói: “Tớ năm nay phải về trấn Tuyền Thủy ăn tết, đây là đưa cho mẹ tớ xem, tớ thi tốt, bà chắc chắn rất vui.”

Triển Tiểu Liên không hiểu Mục Hi nghĩ thế nào, không phải là về nhà một chuyến thôi, có gì trọng đại đâu, xem cô ấy vui vẻ, cô mỗi tuần lễ đều về nhà đấy, mẹ cô cả ngày càm ràm cô, Triển Tiểu Liên nghe cũng nghe phiền. Đọc tiếp

Thần phục – Chương 29

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 29 chương – Chưa bắt đầu đã thất tình

Cuối tuần Triển Tiểu Liên về nhà một chuyến, nói cho ba cô kính của cô bị mấy bạn nam trong lớp giẫm nát lúc đùa giỡn, sau đó thật cẩn thận đưa xác kính cho ba cô xem.

Triển Tiểu Liên bình thường nào có bộ dáng này, ba cô vừa nhìn, còn tưởng rằng con gái bé bỏng tiếc cái kính của cô đấy, có thể nói gì nữa? Cũng không thể bởi vì một cái kính mắt đánh cô một trận chứ? Với lại con cũng nói, không phải cố ý. Còn ngược lại an ủi Triển Tiểu Liên: “Không sao, chờ được nghỉ đông ba dẫn con lại đi Tương Giang một chuyến, làm bộ kính mới.”

Triển Tiểu Liên cứ như vậy lừa dối quá quan, cũng chẳng trách ba cô không nghĩ nhiều, chủ yếu là Triển Tiểu Liên bình thường xử sự rất tốt, trong lòng ba mẹ cô, Triển Tiểu Liên ngoại trừ không thích thi cử, thực sự không còn vấn đề gì khác, chuyện yêu sớm ầm ĩ lúc trước, dám chắc cũng là An Lý Mộc thằng nhóc kia thấy con gái nhà mình không hiểu chuyện mà lừa.

Buổi chiều cuối tuần trở về trường, Triển Tiểu Liên theo thường lệ thuê một đống tiểu thuyết ngôn tình bên ngoài mang đến phòng học xem, ánh sáng ở túc xá không tốt như phòng học, cô bây giờ liền dời trận địa. Trong giờ học Triển Tiểu Liên vừa nghiêng đầu muốn nói chuyện với Mục Hi đằng sau, kết quả phát hiện Mục Hi không có tới, cô đẩy bạn cùng bàn Mục Hi: “Nhóc ngốc đi đâu rồi?”

Bạn cùng bàn khoát tay, “Không biết, giáo viên cũng không hỏi, hẳn là đã xin phép nghỉ rồi chứ?”

Triển Tiểu Liên rất khó hiểu, nhóc ngốc chính là học sinh ngoan mà, chưa bao giờ bỏ học, vậy mà lại không đi học, hơn nữa tối hôm đó cũng không về túc xá. Đọc tiếp