Komatta na (Rắc rối rồi đây)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Komatta na
こまったな
(Rắc rối rồi đây)

Cách đây mấy tuần có một chàng trai đến văn phòng gặp chị Yoshida vì công chuyện gấp. Khi anh Tanaka bảo chị ấy đã ra ngoài và phải vài giờ nữa mới quay lại, cậu ta nói:
Soo-desu-ka. Komatta-na.
そうですか。こまったな。
(Vậy à? Làm thế nào bây giờ? – Nghĩa đen: Vậy à? Rắc rối rồi đây.)

Anh Lerner từng nghe nói na chỉ được thêm vào trong câu hội thoại thông thường, vì thế anh nghĩ cậu ta hơi bất lịch sự với anh Tanaka. Nhưng có vẻ anh Tanaka không cảm thấy phật lòng gì mà còn đề nghị sẽ giúp cậu ấy liên lạc với chị Yoshida ngay khi có thể.

* * *

Có một số hậu tố thường được thêm vào cuối câu để thể hiện cảm xúc hoặc thái độ của người nói. Ne được dùng khi người nói mong chờ người nghe đồng ý với mình; yo được dùng khi người nói muốn nhấn mạnh câu nói của mình. Hậu tố na nếu được nói với giọng thấp như trong
     mu
Sa     i
          -na.
thể hiện cảm xúc của người nói trong một câu dạng độc thoại. Samui-na có nghĩa là “Lạnh nhỉ” và Iya-ni natchau-na nghĩa là “Ghét quá đi.” Na thường được sử dụng trong những câu có nội dung hướng đến bản thân người nói hơn là người nghe. Khi chàng trai nói Komatta-na, thì thực ra cậu ta đang nói với chính mình mặc dù anh Lerner và anh Tanaka đều có thể nghe được.

Anh Lerner nhận ra rằng người Nhật hay nói một mình giữa cuộc trò chuyện với tông giọng khác đi và dùng thể thông thường kiểu như Aa, soo-ka hay Aa, soo yuu wake-ka. Sau khi học được rằng na thường được dùng trong những câu như thế, anh để ý từ na này thường dùng chủ yếu bởi nam giới, nhưng thỉnh thoảng ngay cả phụ nữ cũng sử dụng. Anh Tanaka hay nói
A, moo jikan da-na.
(A, đã đến giờ rồi).
Và có lần anh đã nghe chị Yoshida nói
Iya-da-na, mata machigaeta.
(Chán quá. Mình lại nhầm rồi.)
khi sửa lỗi gõ nhầm của mình. (Phụ nữ hay dùng wa thay vì na.)

Tại sao người Nhật lại hay nói một mình giữa cuộc trò chuyện như vậy? Sensee nói điều đó là vì mục đích tốt. Nếu những nhận xét như Komatta-na hướng trực tiếp tới người nghe thì người đó có thể sẽ cảm thấy bị bắt buộc phải làm cái gì đó, nhưng nếu nó nhắm về bản thân người nói, người nghe có thể quyết định là giúp hoặc không. Vì thế các câu than phiền hay được nói theo kiểu này, mặc dù cũng có một vài người thích nói thẳng.

Nếu người chồng nói sau khi nếm thử trà là Nurui-na (Nó nguội mất rồi), thường thì người vợ sẽ tự đề nghị hâm nóng trà; nói Nurui-yo sẽ nghe như anh ta bắt vợ mình phải hâm nóng nó vậy.

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 7

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất chương – Chuyện cũ

Lúc Mạnh Trúc tỉnh lại Lạc Thịnh Vũ còn chưa tỉnh, xác thực nói Mạnh Trúc là bị làm cho tỉnh lại, chảy một thân mồ hôi lạnh, bị gió lạnh thổi qua rùng mình mấy cái.

Hắn nghỉ ngơi một lúc cảm thấy thân thể thoải mái hơn, tựa hồ cũng là thuốc đã uống có hiệu lực và tác dụng, trong tứ chi bách hài di động một cỗ nhiệt khí, rất dễ chịu.

Hắn dùng lực đẩy một cái đã đẩy Lạc Thịnh Vũ ra, vừa rồi hắn mơ mơ màng màng cũng không biết đều mơ thấy cái gì, chỉ là xoay người liền nhìn thấy Đoạn Thủy kiếm cắm trong lồng ngực người này, hắn sợ tới mức toàn thân mồ hôi lạnh, thoáng cái liền tỉnh.

Nay thanh tỉnh mới cảm thấy có chút hoang đường, hoang đường đến đáng cười. Nghiêng đầu nhìn chuôi Đoạn Thủy kiếm bên cạnh ấy, vẫn còn tỏa ra màu lam băng, nhưng đã gãy thành hai khúc, một nửa cắm giữa tường đá, có lẽ cũng tìm không được nữa.

Lạc Thịnh Vũ tựa hồ có chút suy yếu, bị hắn đẩy một cái cũng không có tỉnh lại, chỉ nhíu nhíu mày. Mạnh Trúc không lập tức đứng lên, hắn thử vận vận công, cảm giác thích ứng mới mở mắt ra.

Lạc Thịnh Vũ bị thương nặng, lúc tỉnh lại chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, tứ chi quả thực giống như không phải là của mình, năm ngón tay phải đau đớn bứt rứt, khiến y cắn chặt răng.

“Đừng uổng phí khí lực, nội lực của ngươi bị bản tọa che tất cả rồi, cưỡng ép giải huyệt đạo có tổn thương gì, Lạc đại hiệp hẳn là rõ hơn ta chứ?” Mạnh Trúc mắt lạnh nhìn y nói.

Lạc Thịnh Vũ cười khẽ một tiếng, từ trong tiếng cười là có thể nhìn ra thân thể suy yếu bao nhiêu, hòa hoãn nửa ngày mới nói: ”Ngươi quá lo lắng, vết thương của ta không nhẹ, cho dù không bị che huyệt đạo, bây giờ cũng không khác gì phế nhân.”

Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, lập tức cười lạnh một tiếng, ngữ khí ngược lại là nhẹ nhàng một chút, nhưng khiến người nghe càng cảm thấy quỷ dị, ”Bản tọa ngược lại không cho là như vậy, thủ đoạn của Lạc đại hiệp rất cao, ai mà biết có biến cố gì? Ngươi nói có phải hay không?”

“Đó là ngươi quá coi trọng ta,” Lạc Thịnh Vũ xoay người ngồi dậy, động tác có chút chậm chạp, tựa hồ là dính đến vết thương, ”Cho dù thương thế phục hồi như cũ, không biết còn có thể khôi phục đến nội lực trước đây hay không.”

Mạnh Trúc khẽ hừ một tiếng, vết thương nặng như vậy không chết đã là rất may, nếu có thể kịp thời dùng thuốc trị liệu có lẽ có thể khôi phục mười phần mười võ công, có điều chỗ bọn hắn bây giờ cũng không biết là ở đâu, đừng nói đại phu, ngay cả viên thảo dược cũng tìm không thấy.

“Nghe loại giọng điệu này của Lạc đại hiệp, bản tọa nhưng không nghe thấy sốt ruột gì,” Mạnh Trúc nghĩ cũng không khỏi nhíu mày dài, nhưng đương sự kia lại tựa hồ như không quan tâm, trên mặt cũng không thấy vẻ lo lắng gì, ”Xem ra Lạc đại hiệp không coi trọng thân võ công này bao nhiêu.”

Lạc Thịnh Vũ ngẩng đầu nhìn hắn, người nọ là ngồi dưới đất là dựa vào tường đá, ngẩng đầu nhìn Mạnh Trúc đứng ở bên cạnh, nhưng không có chút tự giác thấp hơn người ta một khúc, ”Ta đương nhiên để ý, tâm huyết hai mươi mấy năm. Chẳng qua loại chuyện này để ý cũng không có cách nào.”

Mạnh Trúc lườm y một cái, dời ánh mắt đi không nhìn y nữa, đỡ vạt áo ngồi xuống, tự nhắm mắt dưỡng thần.

“Chúng ta đây là ở địa phương nào, ta đi tìm thử đường đi lên.” Lạc Thịnh Vũ nhìn nhìn xung quanh, không có một ngọn cỏ, hoang vắng khác thường, trên mặt đất đều là cục đá hạt cát rất nhỏ.

Lạc Thịnh Vũ vừa đứng lên đã bị Mạnh Trúc đột nhiên vọt tới trước người ngăn lại, ”Lạc đại hiệp thương thế nặng như vậy vẫn là thành thật ngồi đi. Bản tọa vừa rồi phát ra tín hiệu, người của Vân Thiên cốc sẽ tìm qua đây.”

“Ngươi sao không sợ thủ hạ của ta tìm tới trước, hoặc là đám nhân sĩ võ lâm kia tới đây trước, vậy chẳng phải là không ổn.”

Mạnh Trúc khinh thường cười cười, nói: ”Lạc đại hiệp ở trong tay bản tọa, thủ hạ của ngươi có thể làm khó dễ được ta? Mà đám quân tử đại hiệp ấy, bây giờ phỏng chừng chạy trối chết còn không kịp ấy chứ?”

“Nói có lý.” Lạc Thịnh Vũ nghe xong liền ngồi xuống.

Mạnh Trúc ôm cánh tay nhìn y, nói: ”Lạc đại hiệp rất trấn định, ngươi cũng biết người Vân Thiên cốc mà đến ngươi muốn chạy trốn sẽ không dễ dàng?”

“Ừm,” Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu, trên mặt không thấy mảy may lo lắng, nói, “Lấy tình huống hiện tại của ta cũng đánh không lại ngươi, cho nên đào tẩu cũng không có khả năng chút nào.”

“Ngươi nói bản tọa mang ngươi về Vân Thiên cốc, là một kiếm giết ngươi? Hay là chậm rãi tra tấn?”

Lạc Thịnh Vũ ngẩng đầu nhìn hắn, sắc mặt tái nhợt vô cùng, môi cũng xanh, nhưng không thấy nhếch nhác, ”Đương nhiên sẽ không một kiếm giết ta, bằng không ngươi bây giờ đã động thủ.”

“Nói rất hay!” Tay Mạnh Trúc nắm chặt, khung xương vang lách cách, mặc dù biểu hiện trên mặt hắn không thay đổi, song không khó nhìn ra là tức giận, ”Lạc đại hiệp chẳng lẽ không sợ chết? Hay là ngươi cảm thấy ta sẽ không giết ngươi!” Hắn ban đầu còn giọng điệu thản nhiên, nhưng nửa câu sau đã trở nên nghiến răng nghiến lợi, rồi đột nhiên tiến lên một bước, kề sát Lạc Thịnh Vũ.

Lạc Thịnh Vũ chỉ là lắc đầu, chống lại ánh mắt Mạnh Trúc, cách nửa ngày mới nói: ”Ta không biết ngươi có thể giết ta hay không. Nhưng… ta thật sự không sợ chết.”

Mạnh Trúc giật mình sửng sốt, hai người kề rất gần trong mắt Lạc Thịnh Vũ rất bình tĩnh, tựa hồ chứng minh người nọ không nói dối. Hắn sửng sốt chốc lát chính là cười chẳng đáng, chỉ cảm thấy cái bình tĩnh của người nọ lời của người nọ vô cùng dối trá, ai mà không sợ chết chứ, đều là giả… Đọc tiếp

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 6

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục chương – Rơi vách núi

Lạc Thịnh Vũ kinh ngạc trong nháy mắt, nhưng rất nhanh trên mặt đã khôi phục biểu tình bình tĩnh, chỉ hơi cười một chút.

Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, chỉ tưởng đối phương không tin, nói: ”Ngươi có thể không tin, thử xem bản tọa có phải đang gạt ngươi hay không.”

“Không,” Lạc Thịnh Vũ lắc lắc đầu, nói: ”Thịnh Nghĩa chẳng lẽ chưa có nói với ngươi sao? Ta là người Liêu, năm tuổi bị đưa đến Lạc gia thay thế đại công tử Lạc gia. Nói trắng ra là ta và Lạc gia không có chút quan hệ nào.”

Mạnh Trúc cười lạnh một trận, ”Xem ra bản tọa là đánh cuộc thua rồi.” Hắn nói tới đây, giọng nói hạ thấp, đột nhiên liền nhảy người lên, Đoạn Thủy “vụt” một tiếng rút ra từ trong vỏ kiếm, kiếm thế cực nhanh đã bổ tới mặt Lạc Thịnh Vũ.

Lạc Thịnh Vũ lui về phía sau nửa bước, nghiêng người, phất tay một cái, chưởng phong lệch thế tới của trường kiếm đi tầm một tấc, nhẹ nhàng tránh đi.

“Bản tọa mặc kệ ngươi là người Liêu hay người Tống, lòng lang dạ sói.” Cổ tay Mạnh Trúc khẽ động, Đoạn Thủy ánh lam không ngừng, vẽ nửa vòng tròn lại xoay về.

Lạc Thịnh Vũ đẩy chưởng tóm cổ tay hắn, hai người đều đứng ở vị trí bên vách núi không quá mấy bước, đánh nhau bước chân khẽ động đối phương mấy lần đều là thiếu chút nữa giẫm vào khoảng không, y vốn định kéo hắn một phen, đưa hắn qua đây, nhưng mà lần này lại lộ ra sơ hở. Mắt phượng của Mạnh Trúc híp lại, cực nhanh một kiếm liền tước trên cánh tay y. Nhưng Lạc Thịnh Vũ né tránh quá nhanh, vết thương không nặng.

Lạc Thịnh Vũ không dám dừng lại, nâng khí thả người tóm lấy, Mạnh Trúc ỷ vào binh khí nơi tay nhưng cũng không e ngại y, dù cho võ công chưa khôi phục, nhưng Đoạn Thủy Đoạn Thủy kiếm chém sắt như chém bùn khiến phải kiêng dè mấy phần.

Lạc Thịnh Vũ cũng không phải thật sự ra tay tàn nhẫn, chỉ buộc hắn rời đi vách núi vài bước. Ai có thể ngờ phía sau đột nhiên có người tới, liền nghe một tiếng“vù”, ngay sau đó có người hét lớn một tiếng, ”Lạc đại hiệp ta đến giúp ngươi!” Ánh bạc xẹt qua, mấy miếng ám khí sáng ngời bay qua, thẳng về phía Mạnh Trúc.

Mạnh Trúc ngạc nhiên, hắn lúc này đâu kịp nâng kiếm đỡ, theo bản năng liền lùi hai bước lắc mình tránh đi. Lần này đột nhiên liền cảm thấy dưới chân trống rỗng, mới nghĩ đến phía sau mình chính là vách đứng, tránh cũng không thể tránh.

Lạc Thịnh Vũ vội vàng vọt người một phen kéo cổ tay Mạnh Trúc, nhưng lần này sức rơi to lớn biết bao, y lảo đảo một cái, đá vụn bên vách núi lại vô cùng trơn. Liền cảm thấy bị một cỗ lực cực đại mạnh mẽ kéo, chính mình cũng không kéo được rơi xuống.

“Lạc đại hiệp!”

Người nọ hô to một tiếng, xông lại muốn phải kéo Lạc Thịnh Vũ, đáng tiếc lúc hắn chạy đến hai người đã rơi xuống. Lúc này sắc trời rất tối, đứng bên vách núi nhìn xuống, không thấy rõ cái gì.

Lạc Thịnh Vũ thầm nghĩ không ổn, y một tay nắm cổ tay Mạnh Trúc, tay kia thì mạnh mẽ bám nham thạch nhô ra. Lực rơi xuống thật sự là quá lớn, huống chi y còn kéo một người. Lạc Thịnh Vũ chỉ cảm thấy một lần bám này, năm ngón tay xẹt trên nham thạch một khoảng cách rất dài, đầu ngón tay đau đớn tận xương, nhưng đây cũng không tính cái gì, lực rơi xuống kia cơ hồ mạnh mẽ xé rách cánh tay y xuống.

Lạc Thịnh Vũ hét lớn một tiếng, vận đủ nội lực, mặc thương thế của năm ngón tay, dùng sức tóm lấy nham thạch, hai người lại rơi xuống phía dưới không bao xa, liền dừng lại, treo giữa không trung.

Mạnh Trúc kinh hồn chưa định, hắn chỉ cảm thấy trái tim đều sắp kẹt trong cổ họng. Loại cảm giác sa xuống mất trọng lượng này khiến hắn đầu váng mắt hoa, trong đầu thoáng cái liền trống rỗng. Loại cảm giác tử vong này, hắn từng thể hội cũng không có dũng khí thể hội lần thứ hai.

Chờ khi hắn tỉnh táo lại mới phát hiện mình là bị Lạc Thịnh Vũ kéo treo giữa không trung, trái tim kẹt ở cổ họng cũng không biết là nâng lên hay hạ xuống. Cúi đầu xuống nhìn lại, mặc dù có thể nhìn thấy mặt đất, nhưng loại độ cao này ngã xuống, không ngã gãy tay chân là không thể nào. Đọc tiếp

Thần phục – Chương 32

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 32 – Nữ lưu manh

Lôi Quá Khách ủ rũ trở về Thanh Thành, Lôi Chấn vừa nhìn dáng vẻ của anh liền cảm thấy không thích hợp, lúc đi anh chính là hết sức phấn khởi hưng trí bừng bừng, còn lên mặt khắp nơi, tại sao trở về đã thành bộ dáng này? Lôi Chấn hỏi hai người cùng đi theo anh, mới biết, thì ra là chia tay.

Lôi Chấn nói như thế nào đây, anh hi vọng nhất định là hi vọng em trai có thể lừa một cô gái nhà đứng đắn, nhưng anh cũng biết cô gái tốt đàng hoàng vừa thấy Lôi Quá Khách ngay cả một công việc nghiêm chỉnh cũng không có, chỉ là một tên lưu manh, người ta chắc chắn không muốn, cho dù cô gái có chịu, vậy cha mẹ cô ấy cũng không thể nào bằng lòng chứ? Cho nên Lôi Chấn cũng không nói gì, còn an ủi Lôi Quá Khách.

Nào biết Lôi Quá Khách lúc trước lên mặt quá mức, đám anh em kia ai cũng biết anh có một bạn gái nhỏ học sinh cấp ba, trông còn rất đáng yêu, chơi game cực giỏi, nay hai người đi theo anh trở lại vừa nói anh bị đá, Lôi Quá Khách sắp bị người ta cười nhạo đến chết, buồn mấy ngày mới dám ra cửa. Nhìn thấy người cũng không thể đắc ý, rụt đầu làm cháu trai của rùa, thành thành thật thật đi theo anh trai anh.

Yến Hồi đợt này quả thực rất bận, Thanh Thành các thương nhân buôn bất động sản hai năm trước kiếm được mấy trăm tiệu, Yến Hồi đỏ mắt đã lâu rồi, có điều hắn vẫn chưa tìm được người hợp tác thích hợp. Lại nói Yến Hồi cũng không thiếu tiền chút nào, tiền của hắn nhiều để người ta ném vào biển đắp thành một hòn đảo cũng không có vấn đề gì, nhưng hắn vẫn thấy chưa đủ, thấy cái gì cũng đỏ mắt.

Mấy năm trước Yến Hồi luôn luôn tra một người, ban đầu thuần túy là vì tò mò, dần dần trong lòng hắn liền không thăng bằng, dựa vào cái gì khi lớn bằng hắn, hắn còn đang kéo dao pha nhìn người, tên kia chính là phú ông trăm vạn?

Người Yến Hồi nhìn trúng có thể nói là nguồn gốc thâm hậu với Yến Hồi, hai người đều là người trong giới, chẳng qua là, Yến Hồi là vua Thanh Thành, mà đối phương thì là thần Bãi Yến.

Yến Hồi cong vẹo nằm ở ghế bành tiếp điện thoại, đám đại lão gia chiều cao mét tám lăm, biếng nhác giống như con mèo, ghế dựa hoàn toàn phù hợp công thái học nhẹ nhàng đong đưa, xung quanh đứng đầy bảo tiêu áo đen, Lôi Chấn giống như bức tượng đứng phía sau ghế tựa, Lôi Quá Khách đứng đau chân, anh cũng muốn nằm giống như Yến Hồi, nhưng anh biết anh mà mềm chân, Yến Hồi không chừng sẽ không cần anh nữa.

Di động từ tay trái đổi sang tay phải, trên mặt Yến Hồi chứa nụ cười, nụ cười ấy nhìn muốn bao nhiêu tà khí có bấy nhiêu tà khí: “Chú là đang nói cho gia, Lý Tấn Dương không muốn?”

Đối phương cẩn thận trả lời: “Gia, Lý Tấn Dương quá kiêu ngạo, hắn là từ chối thẳng… Hắn nói, hắn không dính dáng đến bất động sản rất nhiều năm rồi…”

Nụ cười trên mặt Yến gia càng sâu, nhẹ như không nói: “Gia còn cần chú nhắc nhở?”

Đối phương nơm nớp lo sợ, cũng không dám nói cái gì: “… Gia ngài trước tiên đừng nóng giận, bọn em còn đang thử…”

Yến cầm thú giơ lên cánh tay trái tôn quý của hắn, nhẫn đầy tay theo cái tay lắc lư qua lại của hắn mà xẹt qua xẹt lại: “Thử? Gia nói, đời trước là heo chuyển thế? Mọc một lố óc heo? Cũng đã một mực từ chối còn thử? Đầu óc không biết đường thay đổi? Chính diện không được thì tìm cách bắt tay từ mặt bên, có cần gia tự mình dạy chú làm như thế nào hay không?”

Đối phương đầu đầy mồ hôi: “Gia, ý của ngài…”

Chân dài của Yến Hồi đặt xuống đất, ghế lắc lư lập tức ngừng, “Tra cho gia nhược điểm của hắn, tra không được đừng trở lại, nhớ kỹ, đây là cơ hội cuối cùng của các chú, dùng hết rồi,” Yến Hồi buông tay, phát ra một tiếng cười tà khí: “Thì không còn nữa.” Nói xong, tay đẩy cúp điện thoại, tùy tay ném đi, người bên cạnh lập tức tiến lên một bước vươn tay bắt lấy, cầm trong tay lùi về chỗ cách một bước tiếp tục làm đồ trang trí.

Đọc tiếp