Thần phục – Chương 27

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 27 – Yến Hồi Thanh Thành

Yến Hồi người này, người không biết nghe thấy người khác nói đến cái tên này, sẽ xí một tiếng cộng thêm mắng một câu: “Yến Hồi chính là cái rắm!”

Người biết đến, nghe thấy cái tên này phản ứng đầu tiên dám chắc chính là nhìn nhìn hai bên, nhắc nhở đối phương nói chuyện nhỏ giọng một chút, tên này không phải ai cũng có thể mở miệng gọi.

Người chưa từng nghe đến Yến Hồi, chỉ có thể nói là người nghèo, giai cấp trung hạ tầng, người biết Yến Hồi, không phú tất quý, tuyệt đối là người xã hội thượng lưu mới biết có nhân vật như thế, nhắc tới, đều phi thường cung kính, đó chính là nhân vật truyền kỳ không ai bì nổi.

Làm côn đồ đều biết trên giang hồ vẫn lưu truyền một câu nói, Yến Hồi Thanh Thành sói Bãi Yến, Yến Hồi và Lý Tấn Dương, đây tuyệt đối là nhân vật quan trọng số một ba tỉnh bảy mươi hai thành phố xung quanh, cho dù là ngoài ba tỉnh, dân xã hội đen nghe thấy hai cái tên này có thể nói cũng là như sấm bên tai.

Yến Hồi là ai?

Yến Hồi chính là chúa đất Thanh Thành, dậm chân một cái Thanh Thành cũng phải rung ba cái, cho dù là người đứng đầu Thanh Thành nhìn thấy hắn, cũng phải cúi đầu cong lưng nói tiếng “Chào Yến gia”, dám nói xấu sau lưng Yến Hồi, tuyệt đối không mấy ai. Nghe nói vài năm trước có một ả ba hoa không sợ chết, còn là người tình của một vị đang có chức quyền, trên bàn mạt chược bỡn Yến gia một câu, kết quả rơi vào tai Yến gia, chưa được mấy ngày lưỡi đã không còn, ai dám nói đây là Yến Hồi sai người làm? Cho dù trong lòng ai cũng biết rõ ràng, làm cho người ta không ai dám nói.

Đối lập Lý Tấn Dương nổi danh với hắn, Lý Tấn Dương khiêm tốn bao nhiêu hắn thì phách lối bấy nhiêu, Yến Hồi chính là cái loại điển hình rất sợ người khác không biết hắn biến thái biết bao có tiền biết bao không cần mặt mũi biết bao, ai bảnh chọe nhìn thấy hắn cũng muốn kéo cái đầu hắn xuống. Nhưng đáng tiếc, cho tới nay, chỉ có hắn kéo đầu người khác, còn chưa có ai dám thử kéo đầu hắn. Đọc tiếp

Yasumu wake-niwa ikanai

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Yasumu wake-niwa ikanai
(Tôi không thể nghỉ được)

Anh Tanaka bị cảm và có vẻ rất mệt, nên anh Lerner khuyên anh ấy nên xin về sớm, Anh Tanaka cảm ơn và nói:

Demo, soo yuu wake-nimo ikimasen-yo.
でも、そう いう わけにも いきませんよ。
(Nhưng tôi không thể làm vậy được đâu.)

Khi anh Lerner hỏi anh ấy vì sao lại không thể, anh ấy nói rằng anh ấy không thể về sớm khi mọi người đang làm việc vất vả được. Anh Lerner nghĩ ốm rồi còn ở lại thì cũng chẳng làm nên chuyện gì mà chỉ làm bệnh của anh ấy nặng hơn thôi, nhưng anh rất hứng thú với cách diễn đạt …wake-niwa ikanai. Sensee đã từng giải thích cho anh rằng …wake-niwa ikanai hay …wake-nimo ikanai có nghĩa là một người không thể làm việc gì đó bởi lý do xã hội. Giờ khi nghe anh Tanaka dùng nó, anh đã hiểu ý của Sensee.

*    *    *

Trong một vài cách nói để chỉ khả năng, …koto-ga dekinai(yasum)enai được dùng trong mọi trường hợp khi một ai đó không thể làm được việc gì; lý do có thể là do thể chất, xã hội hoặc cảm xúc, còn wake-niwa ikanai được dùng khi một người không thể làm được việc gì đó vì lí do xã hội. Một doanh nhân sẽ nói với vợ khi ông ta bị cảm như sau,

Yasumu wake-niwa ikanai.
やすむ わけには いかない。
(Tôi không thể nghỉ được.)

Bởi ông ta cảm thấy ông ta không nên vắng mặt, mặc dù sự vắng mặt đó chẳng mấy ảnh hưởng tới đồng nghiệp của ông.

Nếu một người chồng nói với vợ mình không cần mua một bộ váy mới, cô ấy có thể nói

Demo, konna furui-no kite-iku wake-niwa ikanai-wa.
(Nhưng em không thể mặc đồ cũ như thế này được)

Mặc dù thực tế vẫn có thể mặc nó, nhưng cảm xúc của cô ấy khiến cô ấy không thể mặc được.

…wake-niwa ikanai thường không dùng khi một thứ trên thực tế thì không làm được, nên sẽ rất kì cục nếu một người Nhật nghe thấy câu này

Mada akanbou-da-kara aruku wake-niwa ikanai.

Có nghĩa là “Vì nó còn là một đứa bé nên chưa đi được.” Trong trường hợp này,

…arukenai.

Sẽ thích hợp hơn.

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 1

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất chương – Tỉnh lại

Tiểu Trúc cực kỳ khó chịu, cảm thấy trên người lúc lạnh đòi mạng lúc đau muốn chết, quả thực chính là giống như xuống mười tám tầng địa ngục, tra tấn vô cùng tận. Không biết qua bao lâu mới thoải mái một chút, ngay sau đó chính là cảm giác váng đầu buồn nôn.

Trước mắt là một mảnh biển mây vô hạn, hắn giống như đứng ở một cái đỉnh hư vô. Phía sau một trận tiếng bước chân, ngoảnh lại không khỏi vui mừng, người tới một thân trang phục màu xám, không phải Lạc Thịnh Vũ còn có thể là ai.

Tiểu Trúc vừa muốn qua, liền thấy người nọ bỗng nhiên nâng kiếm lấn qua đây, mũi kiếm nhắm thẳng vào cổ họng mình. Trong lòng hắn giật mình, không biết vì sao, vừa sợ hãi vừa tuyệt vọng. Lui về một bước, thân thể nhẹ hẫng, rớt xuống…

Tiểu Trúc bị cái loại sa xuống này làm sợ lập tức tỉnh lại, mạnh mẽ ngồi dậy, liền cảm thấy đầu óc vù một tiếng, ngực hoảng hốt, cảm giác nghẹn một hơi, trong dạ dày cuồn cuộn một trận, cổ họng tắc nghẽn, giống như muốn nôn mửa.

“Chủ tử!”

Tiểu Trúc đỡ ngực vội vàng muốn xuống giường, dưới chân mềm nhũn liền ngã xuống, té cả người đều đau. Còn chưa có ngẩng đầu đã được đôi cánh tay đỡ lên.

“Ngươi… Mạnh Khanh?!” Tiểu Trúc mở to hai mắt, rất sửng sốt.

Mạnh Khanh đáp một tiếng, đỡ hắn lên giường đắp chăn xong, nói: ”Chủ tử đây là muốn làm gì? Thuộc hạ làm thay chủ tử, thân thể chủ tử quá suy yếu, tạm thời chớ xuống giường.”

“Nơi này là?” Cả đầu Tiểu Trúc đều là nghi vấn, hắn còn nhớ mình đang ở cùng Lạc Thịnh Vũ, là ở trong lối đi dưới quan tài đá kia, lúc ấy khắp nơi đều là bọ cạp, hơn nữa đám bọ cạp đó còn bò lên người Lạc Thịnh Vũ, chính mình vỗ một cái cho y, liền ngất đi, sau đó…

“Nơi này là khách điếm, chủ tử bị thương, bọn thuộc hạ không dám gấp rút lên đường lúc này…”

Mạnh Khanh chưa nói xong, đã bị Tiểu Trúc ngắt lời, ”Ngươi tìm thấy ta ở đâu?! Lạc Thịnh Vũ thì sao? Ngươi có thấy y không?”

Sắc mặt Mạnh Khanh phát lạnh, dường như đặc biệt không muốn nhắc tới Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Thân thể chủ tử suy yếu, bây giờ không phải là lúc lo lắng người khác, tĩnh dưỡng thật tốt là quan trọng nhất.” Nói xong cười lạnh một tiếng, lại nói: ”Lạc Thịnh Vũ võ công thủ đoạn đều không có ai so bằng, ai có thể làm y bị thương?”

Bọn họ đang nói, thì nghe “két” một tiếng, có người đẩy cửa vào, chính là Mạnh Hiểu không thể nghi ngờ. Mạnh Hiểu bưng bát thuốc, trừng mắt nhìn Mạnh Khanh một cái, nói: ”Tà hỏa lớn như vậy, mau mau ra ngoài đùa bỡn kiếm của ngươi đi. Chủ tử khỏe lại nhất định đầu tiên là rút da ngươi.”

Tiểu Trúc nghe nàng vừa nói như thế, không khỏi ngẩng đầu nhìn, trên mặt Mạnh Khanh tựa hồ có chút không nhịn được, xấu hổ xoay người liền đi ra ngoài. Tinh thần người nọ dường như cũng không tốt lắm, sắc mặt rất trắng, đáy mắt đều là tơ máu.

Mạnh Hiểu nói: ”Chủ tử đừng đi để ý đến hắn, để hắn phát điên đủ là được rồi.”

Tiểu Trúc gật gật đầu, hắn vốn cũng không để trong lòng, chỉ nói: ”Ngươi, ngươi có biết Lạc Thịnh Vũ ở đâu không? Có thể nói cho ta biết sao?”

Mạnh Hiểu lắc lắc đầu, tạm dừng trong chốc lát nói: ”Thuộc hạ cũng không biết Lạc Thịnh Vũ hiện giờ ở nơi nào, nhưng người nọ chắc chắn bình yên vô sự. Chủ tử không cần phải lo lắng.”

Tiểu Trúc cắn cắn môi, nhận lấy thuốc Mạnh Hiểu bưng tới một ngụm liền uống hết. Muốn hỏi lại sợ nàng vẫn không nói, liền không nói gì, cứ nằm yên nhắm mắt lại.

Mạnh Hiểu nói câu bảo hắn nghỉ ngơi thật tốt, liền xoay người đóng cửa đi ra.

Trong lòng Tiểu Trúc lo lắng Lạc Thịnh Vũ, nhưng chống cự không nổi uống thuốc, thuốc an thần ở bên trong, liền nặng nề thiếp đi. Nhưng trong mộng cũng không yên, nơi nơi đều là một mảnh đỏ như máu, sau đó lại là một mảnh đen ngòm, thanh âm lác đác giống như ngay bên tai. Hắn nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ, nhưng người nọ lại thế nào cũng không nhìn thấy hắn, bất luận gọi y thế nào, y đều không quay đầu lại.

Tiểu Trúc gấp muốn chết, thân thể chấn động liền tỉnh lại, lúc này mới phát hiện trong tóc mai ẩm ướt, trước mắt cũng là một mảnh mơ hồ, chính mình vậy mà lại khóc, ngay cả vạt áo cũng đều ướt.

Hắn quấn chăn rụt rụt, bỗng nhiên cảm thấy ngực có chút khó chịu, nghĩ đến Lạc Thịnh Vũ rốt cuộc ra sao. Vừa muốn ngồi dậy, cái loại cảm giác váng đầu buồn nôn này lại tăng thêm, nằm sấp trên giường nôn khan một trận.

Ngẩn ra nửa ngày, Tiểu Trúc mới cảm thấy đỡ hơn chút, trong bụng trống rỗng, thực ra vốn là không có gì để nôn. Hắn mặc vào quần áo để trên ngăn tủ, là bộ trường bào nam tử màu lam, vô cùng vừa người.

Tiểu Trúc mới ra khỏi cửa phòng, vừa vặn thấy Mạnh Hiểu đi tới. Mạnh Hiểu sửng sốt, nói: ”Chủ tử sao lại dậy?”

“Ta, có chút đói bụng.” Tiểu Trúc tùy tiện tìm lý do, nhìn sắc trời bên ngoài, đã là lúc mặt trời lặn.

“Thuộc hạ sơ sót.” Mạnh Hiểu vội vàng nói: ”Chủ tử về phòng chờ một lát, thuộc hạ liền đi gọi chủ quán đưa rượu và đồ ăn qua.”

Tiểu Trúc gật gật đầu, làm bộ muốn đi về, nhìn Mạnh Hiểu xoay người xuống lầu, mới thở phào một cái. Tay hắn vịn trên lan can lầu hai, phía dưới có rất nhiều người đang dùng cơm, khá náo nhiệt.

“Nghe nói lần này bị bắt đi thật là nhiều người, Sở Trung Kiệt minh chủ này cũng bị giam giữ.”

“Lão thất phu kia vốn là không có bản lĩnh gì, như thế rất tốt. Vậy vị trí minh chủ ai ngồi? Có phải Lạc đại hiệp không?”

“Còn minh chủ không minh chủ ấy à, Lạc đại hiệp cũng không phải bị bắt đi, hiện giờ đều là sinh tử chưa biết.”

“Hả?! Đều bị tóm, người Liêu kia sao lại lợi hại như vậy!”

Tay Tiểu Trúc run một cái, giọng của mấy người khá lớn, hắn nghe được rõ ràng, Lạc đại hiệp trong miệng bọn họ chính là Lạc Thịnh Vũ không thể nghi ngờ chứ? Trong đầu hắn một trận hỗn loạn, bị bắt cái gì? Người Liêu cái gì? Hắn đều nghe không hiểu, nhưng những thứ ấy tất nhiên không là chuyện tốt gì.

Hắn lại nghe hơn nửa ngày, nhìn thời gian, Mạnh Hiểu có lẽ sắp đi lên, lúc này mới vội vã trở về phòng. Sau khi đóng cửa lại lập tức cảm giác một luồng cảm giác bị đè nén, trời đất treo ngược một trận, chưa kịp vịn bàn đã ngã xuống. Trước mắt tối sầm, liền bất tỉnh nhân sự. Đọc tiếp

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 43

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập tam chương – Không đường để trốn

“Chính là nơi này?!”

Lạc Thịnh Vũ kéo dây cương một cái, ngựa vừa dừng lại, liền nghe phía sau có người đã hưng phấn kêu lên. Người không kiềm chế nổi trước tiên xuống ngựa, chạy tới nhìn tấm bia đá gãy một khúc kia.

Tiêu Hành nhìn thấy tấm bia đá kinh ngạc nói: ”Nơi này trước đây rất ít tới, thì ra còn có một mộ bia, không biết là người nào?” Hắn cũng xuống ngựa nhìn, nhưng chữ trên tấm bia đá đã mờ không còn hình dáng, cho dù có tỉ mỉ phân biệt cũng là nhìn không ra.

“Mọi người không nên gấp gáp!” Sở Trung Kiệt xuống ngựa vung tay lên nói: ”Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng, trước đi lấy một vài cây đuốc, hỏa chiết tử cũng phải mang theo, lại chuẩn bị một chút lương khô. Cũng không thể tất cả mọi người đều xuống, vạn nhất phía dưới xảy ra chuyện gì, không ai tiếp ứng, há chẳng phải đều chết phía dưới!”

Ông ta nói xong những lời này, mọi người mới yên lặng trong chốc lát. Sở Trung Kiệt phân phó mấy người đi chuẩn bị đuốc, có người lại đi chuẩn bị lương khô. Chờ cơ bản chuẩn bị xong, đã qua buổi trưa.

Mọi người ăn cơm trưa trước, sau khi tất cả chuẩn bị thỏa đáng mới thảo luận xem người nào xuống, người nào lưu lại ở trên tiếp ứng. Bị lưu lại đương nhiên là không muốn, chuyện tốt bị người ta chiếm tiên cơ, chờ phía trên là cái gì cũng mò không được.

Tiểu Trúc vốn tưởng rằng chính mình sẽ chờ phía trên, nhưng Lạc Thịnh Vũ khăng khăng bảo hắn cùng theo, không yên tâm hắn một mình, cũng chỉ đành cùng đi xuống.

Một đám người mở nắp quan tài nhảy xuống, số lượng đuốc rất nhiều, chiếu trong lối đi rất sáng, không âm u giống lần trước, nhưng cái loại cảm giác quỷ dị đó vẫn có như thường. Tiếng bước chân của mọi người vọng lại rất lớn, cho nên lúc vừa tiến vào còn có người đang nói chuyện, về sau đều không tự chủ ngậm miệng. Từng tiếng vọng lại ấy giống như là quỷ khóc, làm gáy mọi người lạnh run.

“Con đường này đi đến cùng là một ngõ cụt,” Lạc Thịnh Vũ cầm trong tay một cây đuốc, y đứng ở phía trước nhất, tay lung lay một cái, nói: ”Cơ quan hẳn là không ở nơi đó, vì thế từ cửa vào này trở đi sẽ phải tìm kiếm kỹ lưỡng, nói không chừng cửa đá sẽ ở chỗ nào đó.”

Mọi người vừa nghe không khỏi nói: ”Con đường này dài bao nhiêu? Vậy tìm thế nào? Giống như mò kim đáy bể.”

Sở Trung Kiệt phất tay nói: “Mọi người yên lặng một chút, yên lặng một chút. Chúng ta mỗi người tìm một chỗ, cẩn thận tìm, phát hiện thì kêu to. Bằng không lối đi dài như vậy, không biết phải tìm tới khi nào.”

Tiểu Trúc bị Lạc Thịnh Vũ kéo lui về phía sau mấy bước, liền đứng ở chỗ cửa vào lối đi. Vì nắp quan tài đá chưa đóng lại, nên chỗ này là sáng nhất. Những người khác nghe lời Sở Trung Kiệt đều ào ào tản ra, cẩn thận tìm về phía vách tường.

Tiểu Trúc ngẩng đầu nhìn nhìn cửa vào, lại hứng thú nhìn xung quanh, tường đá bóng loáng tựa như tơ lụa, căn bản nhìn không ra nơi nào có cơ quan, chớ nói chi là cửa đá. Đưa tay nhẹ nhàng sờ sờ tường đá, vào tay là cảm giác lạnh lẽo của tường đá.

Lạc Thịnh Vũ giữ chặt tay hắn nói: ”Đừng chạm vào, đã quên cơ quan lần trước, cẩn thận bị thương đến ngươi.”

Tiểu Trúc bị y nhắc nhở mới nhớ, vừa muốn mở miệng nói chuyện, bỗng nhiên chợt nghe thấy một tiếng hét thảm. Theo sát là tiếng vọng xa tắp, từng đợt truyền tới, sợ tới mức hắn run cả người.

Âm thanh cách có chút xa, người chung quanh đều dừng động tác, nhìn về phía chỗ sâu lối đi, ”Tình huống gì?”

Sở Trung Kiệt lập tức mang người muốn đi xem tình hình, đương nhiên sẽ không quên để Lạc Thịnh Vũ dẫn đường, sợ phía trước có cơ quan gì.

Mấy người đi về phía trước, càng đi càng tối. Người nọ tựa hồ đi rất sâu vào trong, không biết một mình đi làm cái gì. Đến khi sắp tới cuối lối đi, Lạc Thịnh Vũ bỗng nhiên dừng bước.

“Thế nào?”

Sở Trung Kiệt đứng phía sau, nhìn không nhìn thấy tình huống đằng trước. Vì trong lối đi hơi tối, Tiểu Trúc nhất thời không để ý, lúc này chăm chú nhìn chỗ đằng trước cách đó không xa, lập tức cả người nổi da gà.

Ngay tại chỗ cách bốn năm bước, có một bóng đen nằm trên mặt đất, không nhúc nhích.

Lạc Thịnh Vũ cầm tay hắn, tựa hồ là đang an ủi hắn chớ lo lắng. Cây đuốc trong tay y dò một chút về phía trước, ngữ khí bình tĩnh, nói: Người này đã chết.”

“Cái gì?!” Người đi theo đằng sau vừa nghe, liền chen qua muốn nhìn. Chỉ thấy trên thân người nọ cắm một cây trường mâu, xuyên qua yết hầu, mắt hắn còn mở trừng trừng, trong đó có kinh ngạc có vui mừng có sợ hãi, cứ như thế nằm thẳng đờ.

“Đây…!” Có người mở to hai mắt, tay chỉ người nằm trên đất, nói: ”Hắn là trúng cơ quan hay là…”

Người nọ nói một nửa thì không nói tiếp nữa. Lạc Thịnh Vũ đi đến phía trước đưa tay sờ sờ tường đá, nói: ”Nơi này là nơi ta lần trước dùng Đoạn Thủy đâm thủng, không có chỗ hủy mới, hẳn sẽ không là một loại cơ quan.”

“Không phải cơ quan?!” Một người kinh ngạc nói: ”Nếu không phải cơ quan, đây chẳng phải là ngoại trừ chúng ta còn có người đã ở trong lối đi này rồi! Nếu không chính là có nội gián!”

“Đây…” Sở Trung Kiệt cũng là cả kinh, tiến lên ngồi xổm xuống cẩn thận nhìn nhìn thi thể, nói: ”Nhìn vị trí trường mâu này đâm vào, chắc hẳn là bắn qua từ ngay đằng trước. Chỉ là…” Ông ta nói xong ngẩng đầu nhìn phía trước, phía trước rõ ràng là cuối lối đi, chỉ có tường đá, trừ đó ra cũng không có cái gì.

“Chẳng lẽ là trong những người chúng ta này, có người qua đây giết hắn?” Đằng sau có người nói: ”Nhưng không đúng, lúc chúng ta tới đây cũng không thấy được bất luận kẻ nào. Hơn nữa phía trước chính là tường đá, sao có thể nhảy ra một người chứ!”

Tiểu Trúc bị bọn họ nói sợ run cả người, bên chân có một người chết, mở to mắt, trong tai còn nghe giải thích quỷ dị của mọi người, chỉ cảm thấy trên sống lưng ngứa ran từng trận.

Sở Trung Kiệt nói: ”Cũng chỉ có một lời giải thích, phía trước đây chắc chắn còn có đường!”

“Có đường?” Có người lách mình qua, vươn tay sờ tường đá.

Tiểu Trúc bị Lạc Thịnh Vũ kéo lui về phía sau mấy bước, trong tường kia đều là cơ quan ám khí đương nhiên là không cần phải nói, nếu như không cẩn thận chạm vào, khó tránh khỏi sẽ xuất hiện thứ gì đó.

“Chúng ta phải cẩn thận chút, chờ…” Sở Trung Kiệt nói còn chưa dứt lời, đột nhiên nghe thấy một trận âm thanh hỗn loạn đằng sau, tiếp theo đó là tiếng bước chân ầm ầm.

“Đã xảy ra chuyện gì?!” Sở Trung Kiệt cả kinh.

Tiếng bước chân rất vang, tựa hồ là chạy rất gấp. trong lối đi trống rỗng thật sự kỳ dị. Tiểu Trúc rùng mình một cái. Lạc Thịnh Vũ đưa tay ôm lấy hắn, thấp giọng nói: ”Không có việc gì.” Đọc tiếp

Thần phục – Chương 26

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 26 – Nụ hoa Triển Tiểu Mễ

Người đá cửa vừa đi vào, vừa vặn vẹo cổ, hôm nay mặc không bảnh chọe, nhìn rất nhàn nhã, trên trán còn có mồ hôi, hình như vừa mới rèn luyện, miệng còn nói: “Gia hình như nghe có người đang mắng gia? Lưỡi này thật là dài, lưỡi dài như thế, vẫn là rút đi.”

Triển Tiểu Liên vừa rồi nói rất vui, lần này tốt lắm, cứ như tượng điêu khắc gỗ đứng giữa phòng bệnh, trong tay còn cầm cái ba lô nhỏ màu hồng phấn của cô, tính đeo đi nhà ga ngồi xe. Cô nửa há miệng, ngơ ngác nhìn người tới, hồi lâu không nói chuyện.

Tiếp đó, Lôi Chấn theo sau liền nhìn thấy một cái ba lô nhỏ màu hồng phấn, xoay một vòng trên không, sau đó rơi “xoạch” xuống đất, mà chủ của cái ba lô, bà điên nhỏ kia bỗng nhiên kêu khóc ngồi xổm xuống, vươn tay ôm lấy đùi đại ca anh ta, nước mắt nước mũi đều rơi: “Gia! Thần tượng!”

Người một phòng toàn bộ ngây ra.

Triển Tiểu Liên ném ba lô, khóc bù lu bù loa, “Gia, ngài chính là thần tượng của tôi, tồn tại giống như ngôi sao lớn, tôi cũng là bởi vì quá xấu hổ, cho nên vẫn ngại hỏi tên của lão ngài, gia, tôi đây là xấu hổ của thiếu nữ, gia…”

Một đám người bị cô làm cho rét run đều im lặng, người bị cô ôm đùi kia lại càng bị tức điên, vì có bệnh ưa sạch, tất cả mọi thứ hắn chướng mắt hắn đều không muốn đưa tay chạm vào, chỉ sợ bẩn hai tay cao quý của hắn, hắn giơ cao tay không muốn tự kéo, ngẩn ra đủ ba giây đồng hồ mới quát: “Còn không mau kéo nó ra cho gia?!”

Mấy người qua đây, dễ dàng kéo Triển Tiểu Liên ra, tay cô còn duỗi ở trên không, nhìn rất kích thích: “Gia, ngài nói cho tôi một tiếng đại danh tôn quý của ngài đi! Tôi thật sự là coi lão ngài là thần tượng mà.”

Nam yêu tinh bị kéo ra vẻ mặt ghét bỏ, ánh mắt nhìn Triển Tiểu Liên so với nhìn đống phân không khá hơn bao nhiêu. Theo lý đàn ông đều có lòng hư vinh, bị phụ nữ ái mộ luôn là chuyện đáng kiêu ngạo, nhưng bị một con nhóc béo như thế ái mộ, đây không phải là kiêu ngạo mà là mất thể diện, đây là một con điên!

Nam yêu tinh la hét muốn khử trùng, lập tức rời khỏi phòng bệnh, đương nhiên, ý nghĩ muốn rời đi của Triển Tiểu Liên cũng thành bọt nước, một hàng người ở cửa phòng bệnh, theo dõi chặt cô, Triển Tiểu Liên lệ rơi đầy mặt, đây là tường đồng vách sắt, cô dù cho biến thành con ruồi cũng bay không ra, cô sao lại cứ xui như vậy chứ? Có phải sao chổi chuyển thế hay không? Đọc tiếp