Thần phục – Chương 32

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 32 – Nữ lưu manh

Lôi Quá Khách ủ rũ trở về Thanh Thành, Lôi Chấn vừa nhìn dáng vẻ của anh liền cảm thấy không thích hợp, lúc đi anh chính là hết sức phấn khởi hưng trí bừng bừng, còn lên mặt khắp nơi, tại sao trở về đã thành bộ dáng này? Lôi Chấn hỏi hai người cùng đi theo anh, mới biết, thì ra là chia tay.

Lôi Chấn nói như thế nào đây, anh hi vọng nhất định là hi vọng em trai có thể lừa một cô gái nhà đứng đắn, nhưng anh cũng biết cô gái tốt đàng hoàng vừa thấy Lôi Quá Khách ngay cả một công việc nghiêm chỉnh cũng không có, chỉ là một tên lưu manh, người ta chắc chắn không muốn, cho dù cô gái có chịu, vậy cha mẹ cô ấy cũng không thể nào bằng lòng chứ? Cho nên Lôi Chấn cũng không nói gì, còn an ủi Lôi Quá Khách.

Nào biết Lôi Quá Khách lúc trước lên mặt quá mức, đám anh em kia ai cũng biết anh có một bạn gái nhỏ học sinh cấp ba, trông còn rất đáng yêu, chơi game cực giỏi, nay hai người đi theo anh trở lại vừa nói anh bị đá, Lôi Quá Khách sắp bị người ta cười nhạo đến chết, buồn mấy ngày mới dám ra cửa. Nhìn thấy người cũng không thể đắc ý, rụt đầu làm cháu trai của rùa, thành thành thật thật đi theo anh trai anh.

Yến Hồi đợt này quả thực rất bận, Thanh Thành các thương nhân buôn bất động sản hai năm trước kiếm được mấy trăm tiệu, Yến Hồi đỏ mắt đã lâu rồi, có điều hắn vẫn chưa tìm được người hợp tác thích hợp. Lại nói Yến Hồi cũng không thiếu tiền chút nào, tiền của hắn nhiều để người ta ném vào biển đắp thành một hòn đảo cũng không có vấn đề gì, nhưng hắn vẫn thấy chưa đủ, thấy cái gì cũng đỏ mắt.

Mấy năm trước Yến Hồi luôn luôn tra một người, ban đầu thuần túy là vì tò mò, dần dần trong lòng hắn liền không thăng bằng, dựa vào cái gì khi lớn bằng hắn, hắn còn đang kéo dao pha nhìn người, tên kia chính là phú ông trăm vạn?

Người Yến Hồi nhìn trúng có thể nói là nguồn gốc thâm hậu với Yến Hồi, hai người đều là người trong giới, chẳng qua là, Yến Hồi là vua Thanh Thành, mà đối phương thì là thần Bãi Yến.

Yến Hồi cong vẹo nằm ở ghế bành tiếp điện thoại, đám đại lão gia chiều cao mét tám lăm, biếng nhác giống như con mèo, ghế dựa hoàn toàn phù hợp công thái học nhẹ nhàng đong đưa, xung quanh đứng đầy bảo tiêu áo đen, Lôi Chấn giống như bức tượng đứng phía sau ghế tựa, Lôi Quá Khách đứng đau chân, anh cũng muốn nằm giống như Yến Hồi, nhưng anh biết anh mà mềm chân, Yến Hồi không chừng sẽ không cần anh nữa.

Di động từ tay trái đổi sang tay phải, trên mặt Yến Hồi chứa nụ cười, nụ cười ấy nhìn muốn bao nhiêu tà khí có bấy nhiêu tà khí: “Chú là đang nói cho gia, Lý Tấn Dương không muốn?”

Đối phương cẩn thận trả lời: “Gia, Lý Tấn Dương quá kiêu ngạo, hắn là từ chối thẳng… Hắn nói, hắn không dính dáng đến bất động sản rất nhiều năm rồi…”

Nụ cười trên mặt Yến gia càng sâu, nhẹ như không nói: “Gia còn cần chú nhắc nhở?”

Đối phương nơm nớp lo sợ, cũng không dám nói cái gì: “… Gia ngài trước tiên đừng nóng giận, bọn em còn đang thử…”

Yến cầm thú giơ lên cánh tay trái tôn quý của hắn, nhẫn đầy tay theo cái tay lắc lư qua lại của hắn mà xẹt qua xẹt lại: “Thử? Gia nói, đời trước là heo chuyển thế? Mọc một lố óc heo? Cũng đã một mực từ chối còn thử? Đầu óc không biết đường thay đổi? Chính diện không được thì tìm cách bắt tay từ mặt bên, có cần gia tự mình dạy chú làm như thế nào hay không?”

Đối phương đầu đầy mồ hôi: “Gia, ý của ngài…”

Chân dài của Yến Hồi đặt xuống đất, ghế lắc lư lập tức ngừng, “Tra cho gia nhược điểm của hắn, tra không được đừng trở lại, nhớ kỹ, đây là cơ hội cuối cùng của các chú, dùng hết rồi,” Yến Hồi buông tay, phát ra một tiếng cười tà khí: “Thì không còn nữa.” Nói xong, tay đẩy cúp điện thoại, tùy tay ném đi, người bên cạnh lập tức tiến lên một bước vươn tay bắt lấy, cầm trong tay lùi về chỗ cách một bước tiếp tục làm đồ trang trí.

Đọc tiếp

Tàng tình – Kỳ 2

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Rất tiếc phải thông báo với các nàng là có lẽ chị Nga Phi hứa cuội rồi, vẫn chưa thấy bóng dáng phiên ngoại miễn phí mà chị bảo đâu hết T__T

Trong thời gian tiếp tục chờ đợi có text phiên ngoại, chúng mình cùng đành thưởng thức kỳ hai của bản kịch truyền thanh nhé. Kỳ này nội dung đến hết chương 2 quyển 2.

Tàng tình – Kỳ 2

Dịch và sub: Yappa

Download

STAFF

Nguyên tác: Nga Phi
Kế hoạch/biên kịch/hậu kỳ: Ngâm Kính Yên Lam [Thủy Ngạn Linh Âm]
Poster: Á Lịch Sơn Đại Hạo
Giám chế: Ôn Hòa ATXP [Tà Âm] Vĩnh Vô Hương de Ninh Tĩnh
Tuyên truyền: Ma Hoa

CAST

Lăng Thanh: Tiểu Tùy [Ưu Thanh Do Sắc]
Yên Vân Liệt: Gia Cát Vũ [⑤ Phẩm Quyện Khách]
Đông Ly Mộ Vân: HolyNight
Triệu U: Đỗ Ngôn [Ưu Thanh Do Sắc]
Viên Bất Quy: Nam Du [Thủy Ngạn Linh Âm]
Nguyễn Tố Tuyết: 17 tân [10 Âm Xã]
Linh Quân: Mạt Già [Studio M.U.A]
Vệ Vũ: Băng Thích Vô Ngân
Hoắc Hiền: Quan Hải Triều [Studio Đóa hoa nở rộ]
Hoài Điệp: Vân Hạc Truy [Tinh Chi Thanh]
Quan binh 1: Lý Tiêu Dao [Thanh Thanh melody]
Quan binh 2: Tứ Nhất Tứ [Tinh Chi Thanh]
Tù phạm: Đông Đông [Studio Niết Bàn]
Thị vệ: Liễu Thanh Trạch [Thủy Ngạn Linh Âm]
Tiểu nhị: Sương Tuyết Fx Hồ [Duệ Mỹ Thanh Xã]

◇Quần chúng◇

Đông Đông [Studio Niết Bàn], Vinh Ca [Studio XP], Liệp Hồ [Ức Ngữ], Quang Tiểu Tử, Tứ Nhất Tứ [Tinh Chi Thanh], Nam Cung Hi Dã [Xuân Sắc Kinh Hồng], Sương Tuyết Fx Hồ [Duệ Mỹ Thanh Xã], Mục Nguyệt Tịch Thủy [Thủy Ngạn Linh Âm], Liễu Thanh Trạch [Thủy Ngạn Linh Âm]

 

Tag: tàng tình đệ nhất kỳ

Thần phục – Chương 31

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 31 – Kết cuộc của tình yêu lần ba

Hết tết khai giảng, Triển Tiểu Liên bị ba cô đưa đến trường, lại bắt đầu kiếp sống nâng sách xem tiểu thuyết ngôn tình của cô, vì cô cuối kỳ đều thi không điểm, chủ nhiệm lớp còn đặc biệt tìm cô nói chuyện, kết quả Triển Tiểu Liên đeo mắt kính to giống như học sinh tốt, cúi đầu dáng điệu bé ngoan, chết sống không mở miệng, chọc tức chết giáo viên chủ nhiệm, cuối cùng bất đắc dĩ vẫy vẫy tay: “Như vậy, em về trước đi, lần sau tôi lại tìm em.”

Triển Tiểu Liên không nói gì, quay người đi, ra cửa liền lấy ra tiểu thuyết nhét trong túi, vừa đi vừa xem, chủ nhiệm lớp nhìn thấy xuyên qua cửa sổ, thiếu chút nữa phun ra một búng máu, cảm thấy đứa nhỏ này nhất định là hết thuốc chữa.

Triển Tiểu Liên hôm nay rất hưng phấn, không vì cái gì khác, là bởi vì bạn trai của Mục Hi đột nhiên tới Nhị Trung tìm cô ấy, còn khăng khăng đi căng tin, khuôn mặt nhỏ nhắn của Mục Hi đỏ rực, nhìn Triển Tiểu Liên ở bên cạnh ra sức giỡn cợt, chỉ nhìn Mục Hi tựa như con quay nhỏ bị Chu Thiếu Đường sai khiến mua cái này mua cái kia không ngừng. Cuối cùng Triển Tiểu Liên chính là bị Mục Hi đuổi đi.

Trở lại ký túc xá Mục Hi liền gặp tai ương, bị Triển Tiểu Liên và hai nữ sinh khác nghiêm hình bức cung, cũng sắp bị ép khóc: “Băng Dính, các cậu tha cho tớ đi… Các cậu không thể xấu xa như vậy…”

Triển Tiểu Liên mới mặc kệ, liền đuổi theo Mục Hi hỏi: “Cậu nói cho tớ biết đã vượt rào chưa?”

Mục Hi che tai nhắm mắt kêu gào: “Băng Dính cậu rất xấu…”

Triển Tiểu Liên chưa từ bỏ ý định: “Vượt hay chưa vậy?”

Mục Hi bị ép không còn cách nào, đành phải kêu: “Chưa được không, chưa có gì hết!”

Đầu óc Triển Tiểu Liên thật ra chính là bộ bách khoa toàn thư, sách cô xem quá nhiều quá hỗn tạp, mà cô lại còn nhớ toàn bộ nội dung, từ trình độ nào đó mà nói, giáo dục vỡ lòng về giới tính của Mục Hi thật ra là Triển Tiểu Liên truyền bá, chính cô có tổng kết ra khuôn ra đúc, còn có thể căn cứ tình hình của Mục Hi và Chu Thiếu Đường mà phân tích, bản thân Triển Tiểu Liên cũng cảm thấy mình là chuyên gia tình cảm, lớp học có nữ sinh đụng tới chuyện thí dụ như thầm mến đều sẽ tìm Triển Tiểu Liên giúp phân tích, Triển Tiểu Liên mỗi lần đều có thể đưa ra vài đề nghị, làm như đời sống tình cảm của mình phong phú lắm ấy. Đọc tiếp

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 5

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ chương – Tiến thoái

Mạnh Trúc không kịp kinh ngạc cái gì, nhíu nhíu mày, trầm giọng nói: ”Không muốn chết thì đi nhanh lên.”

“Có người tới.”

Lời của Lạc Kiến Bắc cơ hồ là cùng nói ra với Mạnh Trúc, Lạc Thịnh Nghĩa cả kinh vội vàng nín thở ngưng thần, nhưng nội lực của gã bị quản chế cũng nghe không được cái gì.

“Đi!” Mạnh Trúc không hề dừng lại, bỗng nhiên vươn tay một phen liền giữ vai Lạc Thịnh Nghĩa, đề khí tung người, một tay hắn nắm một người sống, lại nhìn không ra chút nào, thân hình nhẹ nhàng. Lạc Kiến Bắc vừa thấy vội vàng đuổi theo, y cũng không biết Mạnh Trúc là có ý gì, là địch hay bạn.

Vừa rồi Lạc Thịnh Nghĩa cực kỳ kích động thanh âm khá lớn, bên cạnh đương nhiên sẽ có người nghe thấy động tĩnh. Mạnh Trúc cũng không nói nhiều, thấy Lạc Thịnh Nghĩa ngọ ngoạy tóm luôn huyệt đạo gã, trong tay xách người lập tức không còn tiếng động giống như thoát lực.

“Mạnh cốc chủ!…” Lạc Kiến Bắc võ công xa xa không bằng Mạnh Trúc, chỉ thấy bóng người phía trước nhoáng lên khẽ động, bỗng nhiên giống như phát lực, chỉ chốc lát cũng sắp biến mất không thấy trước mắt, không khỏi thấp giọng hô một câu.

“Đồ vô dụng.” Mạnh Trúc đột nhiên ngừng lại, nhẹ buông tay liền thả Lạc Thịnh Nghĩa đã bị điểm huyệt đạo trên mặt đất. Chỉ thấy tóc dài hắn xõa ra, khóe miệng nhếch một tia cười lạnh, nói: ”Bốn gia tướng Lạc đại hiệp tỉ mỉ bồi dưỡng võ công không khá gì hơn thế.”

Màu sắc trên khuôn mặt Lạc Kiến Bắc biến đổi, tựa như là xấu hổ nhưng lại không giống, cuối cùng chỉ nói: ”Mạnh cốc chủ, nhị trang chủ hôm nay là trốn ra được, cũng không có tác dụng gì với ngươi. Xin nương tay cho, cho tại hạ hộ tống nhị trang chủ về Lạc gia.”

“Sao lại không có tác dụng?” Mạnh Trúc cứ đứng bên cạnh Lạc Thịnh Nghĩa, Lạc Kiến Bắc cũng không dám tiến lên, tay trái nhẹ nhàng vuốt ve qua lại trên thân Đoạn Thủy kiếm, nói: ”Cho dù Lạc Thịnh Vũ là người Liêu thì làm sao? Bản tọa cứ cá xem, ngươi đoán thử, y là lương tâm chưa mất hay là lòng lang dạ sói?”

“…” Lạc Kiến Bắc há miệng thở dốc nhất thời không biết nói gì tiếp, đột nhiên thấy trong mắt Mạnh Trúc trước mặt chưa đến năm bước xẹt qua một chút hung tàn, không khỏi trong lòng không yên.

Còn không kịp để Lạc Kiến Bắc phản ứng, Mạnh Trúc đã nhảy lên, một bước lấn qua. Trong đêm tối vốn nhìn đã không rõ ràng, cũng chỉ cảm thấy bên tai một trận gió qua, bóng dáng màu lam giống như là ảo giác chia đôi. Trái lại kiếm quang màu lam bất ngờ tăng vọt đâm vào mắt người đau đớn.

Một tiếng “keng” vang lên, tay Mạnh Trúc vừa nhấc đã rút ra Đoạn Thủy kiếm, giơ kiếm gọt một cái, quát: ”Lén lén lút lút, ra đây cho bản tọa.” Hắn còn chưa dứt lời, hai người phía sau cây đã bị bức lui xa năm sáu bước, khó khăn né thế kiếm lúc này mới dừng chân đứng vững. Giờ mới nhìn thấy rõ ràng, một người trong đó chính là minh chủ Sở Trung Kiệt không thể nghi ngờ, người kia trái lại không biết.

“Thì ra là Sở minh chủ.” Mạnh Trúc thấy rõ người tới cũng không sốt ruột lại làm khó dễ, đứng lại trường kiếm rung lên phát ra tiếng leng keng.

“Ma đầu! Xem ngươi chạy trốn đi đâu!” Người đứng cùng Sở Trung Kiệt nhìn dáng dấp hơn bốn mươi tuổi, không biết là môn phái nào, nhưng thân hình nhịp chân vừa nhìn chính là cao thủ hiếm thấy.

“Ngô chưởng môn chớ nhiều lời với ma đầu này! Ma đầu này rất xảo trá, Ngô chưởng môn ngươi nhanh đi tìm người chi viện, lão phu ngăn chặn hắn trước.” Trên tay Sở Trung Kiệt không có binh khí, làm ra tư thế hét một tiếng.

Chưởng môn họ Ngô kia định nhãn nhìn, trên đất phía sau Mạnh Trúc còn có một người đang nằm, hắn đương nhiên cũng nhận ra, không phải nhị trang chủ Lạc gia Lạc Thịnh Nghĩa thì là ai, lập tức sôi gan, quát: ”Ma đầu này lại còn kèm Lạc nhị trang chủ! Mọi người lui vào trong rừng này đều tách ra, cũng không biết đi đâu tìm chi viện, không bằng hai chúng ta liều mạng với hắn, ta thấy ma đầu này sắc mặt khó coi, chắc chắn cũng bị thương.”

Câu nói kế tiếp của hắn đương nhiên là nói với Sở Trung Kiệt, chẳng qua là giọng nói đủ để cho người bên cạnh đều rõ ràng. Mạnh Trúc không khỏi cười lạnh mấy tiếng, đây hiển nhiên là đang đe dọa hắn, muốn ra oai phủ đầu.

“Hai vị đại hiệp không cần phải lo lắng, bản tọa là chịu vết thương nhỏ, nhưng còn chưa tính cái gì, không cần bận tâm. Đối phó các ngươi vẫn là dư dả.

“Miệng nói lời ngông cuồng!” Họ Ngô kia vừa nghe có chút tức giận, nhưng đối phương thoải mái thừa nhận trên người mình có vết thương, điều này khiến trong lòng hắn run lên, tức khắc lại không còn gan. Nhưng vẫn là đột nhiên hét lớn một tiếng, hợp thân nhào tới, một quyền về phía mặt Mạnh Trúc.

Mạnh Trúc lui nửa bước, nâng kiếm kéo, kiếm quang màu lam xoẹt nửa cung tròn, nhẹ nhàng xử lý một quyền khí thế to lớn của người nọ, quay kiếm liền đâm chỗ tim hắn. Sở Trung Kiệt bên kia vừa thấy, một người sao có thể là đối thủ của Mạnh Trúc, tuy nói Mạnh Trúc vừa thấy chính là bị thương, nhưng hai người ông ta cũng không có binh khí bị tổn thất không nhỏ, cũng hét lớn một tiếng liền vọt qua. Đọc tiếp

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 4

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ chương – Người Liêu

Mạnh Trúc chỉ kinh ngạc một lát, ngay sau đó trong nháy mắt chính là vận khí, cổ tay xoay một cái, thừa dịp kiềm chế mạch môn hơi chút dịu đi, mạnh mẽ giãy ra.

“Xẹt” một tiếng, lưỡi kiếm vẫn còn mang theo máu tươi kia rung một trận, chỉ thấy Mạnh Trúc xoay tay một cái, lưỡi kiếm màu lam đã quẹt về phía trên mu bàn tay Lạc Thịnh Vũ.

Lạc Thịnh Vũ lùi lại, Mạnh Trúc cũng không phải là muốn tước cánh tay y, chỉ thoáng một cái sau đó cũng lui mấy bước, lúc này mới thoát khỏi kiềm chế.

Giờ này khắc này xa xa lờ mờ có ánh đuốc, tiếng bước chân ầm ầm, vừa nghe là biết có đại đội người chạy về phía này. Không cần một lát, đã nhìn thấy một bóng đen chạy tới trước, người nọ không phải Lạc Kiến Đông còn có thể là ai?!

Mày dài của Mạnh Trúc nhíu một cái, hận đến nghiến răng, nghĩ Lạc Thịnh Vũ quả nhiên không phải dễ đối phó, vừa rồi lại là nhất thời sơ sẩy khinh thường, không nhận ra đối phương vậy mà lại giả vờ bị quản chế, mà bây giờ viện binh của y tới, chính mình càng thêm không có phần thắng.

Hắn đột nhiên xoay người một cái cũng đi về phía rừng cây, ánh xanh chỉ là vụt một cái, đã không thấy bóng dáng.

Lạc Thịnh Vũ đứng yên, trên tay phải y dính một ít vết máu, không khỏi vẩy ra, thấy người chạy nhưng cũng không đuổi theo.

“Chủ tử,” Lạc Kiến Đông dẫn đầu chạy tới, hắn đến vội vàng, không đợi Lạc Thịnh Vũ phân phó, trước nói: ”… Nhị trang chủ không thấy.”

Lạc Thịnh Vũ tựa hồ cũng có chút kinh ngạc, nhìn hắn một cái, rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh, nói: ”Là bị người mang đi? Hay là Thịnh Nghĩa tự mình chạy trốn? Hay hoặc là có người thả hắn đi.”

“… Thuộc hạ không biết.” Thân thể Lạc Kiến Đông chấn động, do dự một chút, liền cúi đầu trả lời.

“Kiến Bắc đâu ?”

……

Mạnh Trúc một hơi nhảy vào chỗ sâu trong cánh rừng, bốn phía rất yên tĩnh, không có một chút thanh âm, nhưng cũng khiến người ta cảm thấy rất quỷ dị. Công lực của hắn bị quản chế, thường thường lại cảm thấy đau bụng choáng váng đầu, nguyên khí cũng bị tổn thương, cứng đối cứng với Lạc Thịnh Vũ tất nhiên không ích lợi được bao nhiêu.

Hắn tìm một chỗ ngồi xuống nhập định, thân thể của mình không thể lạc quan, hơn nữa bên ngoài cánh rừng đều là truy binh, xung quanh lại không biết liệu có những người tự nhận là quân tử chính đạo ấy hay không, thật là trước sau có địch.

Mày dài của Mạnh Trúc nhíu chặt, thân thể khó chịu nói không nên lời, điều tức một lát trên trán lại đều là mồ hôi. Lúc này thời tiết còn lạnh nữa, gió thổi vù vù đến mức hắn rùng cả mình.

Điều tức nửa ngày không thấy khá hơn chút nào, hắn khó tránh có chút bực bội sốt ruột. Lại nghĩ đến lời Mạnh Khanh khi đó, lại càng xương cốt toàn thân đều tức mà vang lạch cạch. Nhắm mắt lại, vốn nên tĩnh tâm ngưng thần, nhưng trong đầu đều là người không nên xuất hiện ấy. Mổi cử động tiếng nói của người nọ, dịu dàng và săn sóc ngày trước hồi tưởng lại đều khiến hắn trợn mắt muốn nứt ra.

Mạnh Trúc chỉ cảm thấy chân khí thiếu chút nữa đi sai đường, vội vàng ngưng thần dẫn đường, nhưng cổ họng bỗng nhiên sinh ra một luồng vị đạo tanh ngọt, mày dài co quắp một cái, cứng rắn nuốt máu sắp nôn ra vào trong bụng. Trong cổ họng và trong bụng cháy bỏng một trận, tựa hồ là bị máu nóng ấy làm phỏng.

Hắn bị đau bụng và choáng váng đầu tra tấn hung hăng thở dài, hận ngứa răng. Vẫn nghĩ nếu không phải sợ liên lụy võ công của mình, hắn quả thật bây giờ sẽ cho bụng của mình một chưởng, đánh nát bấy khuất nhục ấy mới phải. Đáng cười là lúc trước còn cảm thấy người kia đối xử với mình vô cùng tốt? Đọc tiếp